Chương 1: Khởi nguồn nhân duyên

Năm ấy là năm 4161 Công Nguyên, tại một nơi sang chảnh gọi là Căn cứ Quan sát Hành tinh số Chín của Sao Thiên Cực. Cụ thể hơn thì là ở bến tàu điện trên cao Long Trạch Đông Lộ, một cái tên nghe đã thấy “oách xà lách”.

Lâm Duệ vẫn còn ngơ ngác sau cú xuyên không bất đắc dĩ. Cậu lững thững theo dòng người ra khỏi cửa bến tàu. Ánh nắng từ mấy tòa nhà cao chọc trời xung quanh phản chiếu lại, chói chang muốn lòi con mắt, làm cậu theo phản xạ phải giơ tay lên che. Cậu thầm rêи ɾỉ: “Hiện đại quá cũng khổ.”

Đang định bụng tìm đường ra bến xe buýt công cộng, thì khóe mắt cậu bỗng lia phải một bóng hồng. Bên lề đường, một thiếu nữ với ngũ quan xinh xắn ngọt ngào, dáng người nhỏ nhắn mà cân đối, tràn đầy sức sống, đang vẫy tay rối rít về phía này.

Lâm Duệ hơi ngớ người, bụng bảo dạ: “Lạ nhỉ, ai quen mình ở cái chốn lạ hoắc này?” Cậu vội len qua đám đông người qua kẻ lại như mắc cửi, cau mày tiến đến trước mặt cô gái: “Lâm Hy! Em lại trốn học hả?”

Đây chính là cô em gái “trời hành” của cậu, Lâm Hy, tuổi vừa tròn mười sáu trăng rằm, đang là học sinh trường Nữ sinh Cao trung Long Trạch gần đó. Cô bé này đích thị là một nữ quái học đường khiến thầy cô phải lắc đầu ngao ngán.

Lâm Hy “xì” một tiếng rõ dài, giọng đầy vẻ bất cần đời: “Trốn một bữa thì có làm sao? Mấy cái thứ trường dạy, em đây biết tỏng từ hai năm trước rồi.”

Cô bé liếc xéo cậu một cái đầy ẩn ý, rồi thoăn thoắt leo lên chiếc “xe máy bay lượn” đậu phía sau, tiện tay ném cho Lâm Duệ một cái mũ bảo hiểm trông cũng chất chơi người dơi.

“Cất công chạy tới đón mà còn không vừa lòng hả? Lên xe mau, ông anh của em!”

Lâm Duệ mặt mày hiện rõ hai chữ “bất lực”.

Cậu liếc thấy phía sau chiếc xe bay lượn kia có một cái thùng, bên trong chất đầy các loại thực phẩm tươi sống. Rau củ quả thịt cá đủ cả, trông như vừa đi săn ở siêu thị về.

Lâm Duệ vừa ì ạch trèo lên xe, vừa thắc mắc hỏi với giọng nghi ngờ: “Mớ rau này em mua hết đó hả? Không phải em than tháng này sắp hết tiền sinh hoạt rồi sao?”

“Mua về tẩm bổ cho anh đó!”

Lâm Hy đã nổ máy. Chiếc xe bay lượn vèo một cái, hòa vào dòng xe cộ như cá gặp nước phía trước: “Mai là ngày trường anh kiểm tra thực chiến Dị Thể rồi. Đây là đại sự của nhà chúng ta đó, biết không? Em phải làm một bữa ra trò, hậu cần vững chắc cho anh. Em đợi ngày này lâu lắm rồi! Chỉ cần anh qua được cửa ải này, hai anh em mình sẽ không phải sống khổ sống sở, thắt lưng buộc bụng nữa!”