Chương 9

Chuyện mượn bình phong, Ô Tuyết Chiêu thấu rõ tường tận từ đầu đến cuối.

Nàng hiểu rõ, nếu trực tiếp tìm đến Ô Uyển Oánh, nhất định sẽ bị làm khó dễ. Mà nàng xưa nay không phải người thích tự chuốc khổ vào thân.

Vì vậy, nàng quyết định tự tay thêu một tấm bình phong, thay cho bình phong lưu ly hồng nhạt của Lâm gia.

Dĩ nhiên, nàng biết rõ, tấm bình phong mình thêu dù tinh xảo đến đâu cũng khó sánh với vật quý trong nhà họ Lâm.

Thế nhưng, lời của Ô lão phu nhân hôm ấy là: “Không cần khoa trương, chỉ cần có phong vị riêng.”

Mà một tấm bình phong thêu tay hai mặt, ở chốn kinh thành này thật khó mà gặp.

Huống hồ, tài thêu thùa của Ô Tuyết Chiêu vốn nổi danh trong các tiểu thư, hoàn toàn đủ để trở thành điểm nhấn cho yến tiệc.

Điều quan trọng hơn cả là: nàng hiểu rõ tính tình Ô lão phu nhân — một người chủ mẫu công bằng, khoan hòa, không bao giờ vì tư tình mà làm khó con cháu.

Những tranh đấu ngấm ngầm giữa nàng và Ô Uyển Oánh, lão phu nhân chỉ cần liếc qua là hiểu. Chỉ cần nàng kịp hoàn thành tấm bình phong trước ngày tiệc, dù không mượn được đồ quý, lão phu nhân cũng sẽ không trách.

Lại thêm một lý do khiến nàng bằng lòng dốc sức thêu tay, chính là bởi tấm bình phong ấy chỉ dùng một ngày.

Sau yến tiệc, nàng có thể đem về. Tâm huyết mấy ngày không hề uổng phí, cũng chẳng xem là thiệt thòi.

Dẫu vậy, để tránh lời ra tiếng vào, Ô Tuyết Chiêu vẫn cẩn thận viết một phong thư gửi đến Bá phủ, hỏi Ô Uyển Oánh khi nào tiện để nàng sai người đến lấy bình phong lưu ly.

Dù nàng biết rõ Ô Uyển Oánh nhất định sẽ vờ như chưa nhận được thư, thậm chí cố tình đòi nàng đích thân đến, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ đúng khuôn phép.

Viết xong thư, nàng đặt bút xuống, đợi mực khô rồi tự tay gấp thư, niêm phong cẩn thận.

Làn da trắng như tuyết, ngón tay thon dài, mỗi cử động đều mềm mại uyển chuyển. Chỉ là gấp một phong thư thôi, cũng khiến người ta không nỡ dời mắt.

Linh Nguyệt đứng bên, ngơ ngẩn nhìn đến xuất thần.

Ô Tuyết Chiêu đưa thư cho nàng, dặn: “Gọi người ở nhị môn đưa thư đến tiền viện, nhờ quản sự chuyển giúp.”

Linh Nguyệt ngập ngừng: “Tiểu thư, có cần để nô tỳ tự mang đi không? Chỉ sợ người tiền viện làm qua loa, đến lúc xảy ra chuyện lại liên lụy đến người.”

Ô Tuyết Chiêu khẽ cười: “Đến hay không không quan trọng, càng nhiều người biết chuyện này thì càng tốt.”

Linh Nguyệt vẫn chưa hiểu, ánh mắt mờ mịt. Linh Khê ở bên đã đoán ra dụng ý của chủ tử, liền giục: “Đi đi, lát nữa ta giải thích cho.”

Đợi Linh Nguyệt rời đi, Ô Tuyết Chiêu lại cầm khung thêu, kiên nhẫn thêu từng mũi lên tấm bình phong phượng hoàng còn dang dở.

Linh Khê nhanh tay dọn khay thêu, lấy chỉ màu giúp nàng.

Không bao lâu sau, Linh Nguyệt chạy về, thở hổn hển, vừa tới đã kéo Linh Khê lại tra hỏi.

Cảm giác có thắc mắc mà không ai giải đáp, chẳng khác gì bụng đói cồn cào nhìn thấy mâm cơm thịnh soạn lại chẳng được ăn — cực kỳ khó chịu.

Linh Khê vừa phân loại chỉ vừa chậm rãi đáp: “Lão phu nhân không phải người hồ đồ, tất không vô cớ trách phạt tiểu thư. Nhưng nếu Ô Uyển Oánh cố ý dựng chuyện, đổ rằng tiểu thư không nói gì về việc mượn bình phong, vậy chẳng phải tiểu thư sẽ bị vu oan là keo kiệt sao? Một khi thư đã gửi đi, rõ ràng ai nhỏ nhen, ai rộng lượng, ai ai cũng sẽ nhìn ra.”

Nói đến đây, nàng cười khẽ: “Nếu lúc ấy Ô Uyển Oánh giả bộ: “Ai da, do hạ nhân sơ sót khiến ta không nhận được thư. Nếu biết sớm đã tự mang sang rồi...”, thì cũng vô ích thôi. Càng diễn, càng khiến người ta chán ghét.”

Linh Nguyệt nghe xong, lòng khoan khoái, nhưng ngay sau đó lại ủ rũ, giận mà không phát được.

Tiểu thư của nàng tuy sẽ không sao, nhưng với thế lực ngày càng lớn của Ô Uyển Oánh, dẫu ai cũng biết nàng ta cố tình làm khó, thì cũng chẳng ai dám chỉ thẳng mặt mà trách tội. Thậm chí, có khi còn giúp nàng ta hòa giải cho êm chuyện.

Bị người ta chèn ép mà chỉ có thể dè dặt giữ mình — thật đáng giận!

Hơn nữa, những chuyện như thế chắc chắn sẽ không dừng ở đây. Chỉ cần Ô Uyển Oánh muốn, lúc nào cũng có thể gây khó dễ cho tiểu thư nhà nàng.

Tất cả cũng chỉ vì một mối hôn sự mà Ô Uyển Oánh có được ưu thế.

Linh Nguyệt nghiến răng, âm thầm thề trong lòng: Lần sau lên chùa, nàng chẳng cầu gì nhiều, chỉ cầu cho tiểu thư có thể gả được mối hôn sự còn cao hơn thế. Tốt nhất là sau này, mỗi lần Ô Uyển Oánh nhìn thấy Ô Tuyết Chiêu, đều phải cúi đầu hành lễ mới cam lòng!

Tại Trung Cần Bá phủ.

Bức thư của Ô Tuyết Chiêu được đưa đến tận tay Ô Uyển Oánh.

Nàng ta đợi mãi, cứ nghĩ rằng Ô Tuyết Chiêu sẽ đích thân đến cầu xin, nhưng ai ngờ chỉ nhận được một bức thư, mà người cũng không xuất hiện. Nàng ta cảm thấy như nuốt không trôi cục tức, ngực nghẹn một hơi khó tả.

Hơn nữa, thư lại không do nha hoàn thân cận của Ô Tuyết Chiêu mang đến, mà chỉ là gã sai vặt ở Ô gia.

Dĩ nhiên, nàng ta cũng không thể vô cớ mắng một tên sai vặt từ nhà mẹ đẻ chỉ vì hắn chuyển thư đến Bá phủ.

Thôi, dù sao thì đây cũng là thư do chính tay Ô Tuyết Chiêu viết.

Chỉ cần nghĩ đến việc Ô Tuyết Chiêu cuối cùng cũng phải cúi đầu gửi thư cho mình, nàng ta liền thấy hả hê.

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Ô Tuyết Chiêu cúi đầu trước nàng ta!

Nghĩ đến đây, khóe môi Ô Uyển Oánh cong lên, nàng đích thân xé niêm phong thư ra.

Nhưng đọc xong nội dung, nụ cười trên mặt nàng lập tức cứng đờ.

Nội dung bên trong vỏn vẹn vài câu, chỉ nhã nhặn hỏi mượn bình phong, không một lời nịnh nọt, không lấy nửa câu hạ mình.

“Ô Tuyết Chiêu!”

Ô Uyển Oánh giận dữ đập mạnh bức thư xuống bàn, hai hàm răng nghiến chặt đến mức bật ra tiếng ken két.