Trên bàn, mọi người lại tiếp tục bàn chuyện thỉnh phong cho thế tử Trung Cần Bá phủ.
Ô lão phu nhân thong thả ra một quân bài, vừa đánh vừa liếc mắt sang Ô Uyển Oánh, chậm rãi nói: “Trượng phu của Lâm nhị phu nhân làm việc ở Lễ Bộ, tuy chức không cao, nhưng vẫn là người trong ngành, biết rõ tình hình hơn chúng ta.”
Lễ Bộ quản việc phong tước, tin tức trong ấy chẳng dễ dò, cách một nha môn cũng như cách một ngọn núi.
Ô Uyển Oánh suy nghĩ giây lát, thấy mình chưa từng đắc tội Lâm thị, liền gật đầu: “Vậy con sẽ tìm dịp tới thăm, nhờ nàng hỗ trợ dò hỏi chút tin tức.”
Tới lượt Ô Tuyết Chiêu ra bài. Nàng đặt nhẹ một quân xuống bàn. Chưa kịp rút tay, Ô Uyển Oánh đã bật cười lạnh: “Tỷ tỷ, đến bài tỷ cũng không biết đánh sao?”
Quân bài ấy chẳng giúp gì cho Tuyết Chiêu, lại phá luôn thế bài của nàng ta. Không khác gì cố tình gây khó dễ cho nàng ta!
Ô Tuyết Chiêu chỉ lặng lẽ thu tay về, không đáp lời.
Ô Uyển Oánh khẽ cắn môi, đành thay đổi bài đánh. Một lát sau, lại tiếp tục bị phá bài. Nàng ta liếc nhìn Tuyết Chiêu, giọng đầy cay nghiệt: “Vì không muốn người khác thắng mà tự hại mình không thắng được. Ta chưa từng thấy ai đánh bài kiểu đó!”
Đại nha hoàn bên cạnh lão phu nhân bèn lên tiếng hòa giải: “Cô nãi nãi, đánh xong ván này hãy nói cũng chưa muộn.”
Ô Uyển Oánh bèn nén lại, không tiện phát tác. Dẫu vậy, sắc mặt đã sa sầm.
Lượt thứ ba, nàng ta rốt cuộc nhịn không nổi nữa. Liên tục bị phá bài khiến tâm trạng bùng nổ.
Nhưng lão phu nhân đã liếc mắt cảnh cáo: “Đánh bài cần có nhẫn nại, có gì mà gấp?”
Ô Uyển Oánh buộc phải nuốt giận, nét mặt tuy miễn cưỡng nhưng cũng không dám làm càn trước mặt tổ mẫu.
Nữ nhân xuất giá vẫn phải dựa vào nhà mẹ đẻ, nàng chẳng dại gì đắc tội lão phu nhân vào lúc này. Tuy vậy, trong lòng nàng ta ngày càng phẫn hận Tuyết Chiêu.
Từ thuở còn là cô nương trong nhà, nàng ta đã chẳng ưa nổi vị tỷ tỷ này. Lúc nào cũng giỏi hơn người một bậc, khiến nàng ta như bị lu mờ.
Xuất giá rồi, nàng ta càng nhận ra mình vẫn mãi bị đè dưới chân người.
Một tấm bình phong tưởng chừng mỏng manh, nhưng như ngọn núi sừng sững chắn ngang tầm mắt. Mà đáng giận hơn cả — người người trong nhà đều thiên vị Ô Tuyết Chiêu!
Cảm giác nghẹn khuất ấy, như lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu, chỉ đợi giây phút rơi xuống.
Ô Uyển Oánh không chỉ là chán ghét, mà là căm hận.
Trong phòng, ngoài tiếng quân bài đặt xuống, chẳng còn tiếng động nào.
Ô Uyển Oánh gắng gượng ổn định tâm thần, sắc mặt dần hòa hoãn.
Lão phu nhân nhân đó mới lên tiếng: “Uyển Oánh, con hay về nhà, bà mẫu có dặn dò gì không?”
Kinh thị vốn cũng muốn hỏi câu này từ sớm. Bà sợ thiên hạ chê cười Ô gia dạy con không nghiêm, con gái lấy chồng rồi còn lui tới nhà mẹ đẻ không đúng mực.
Ô Uyển Oánh khựng lại một chút, rồi cười gượng đáp: “Cũng không nói gì nhiều. Các nàng còn bận chuyện trong phủ, đâu có rảnh lo cho con.”
Trung Cần Bá phủ hiện tại nội trạch chưa ổn định, vị trí nàng ta cũng chưa vững. Người ta còn đang mải tranh đoạt, ai hơi đâu bận tâm nàng?
Để giữ khí thế, Ô Uyển Oánh mạnh tay đánh một quân bài, giọng rõ ràng: “Hôm nay con về là vì chuyện phong hàm thế tử. Việc đứng đắn như vậy, nếu Ô gia có thể giúp đỡ, Trung Cần Bá phủ còn cảm kích không hết!”
Câu này vừa khéo đánh trúng tâm ý lão phu nhân. Hai nhà vốn khác biệt về môn hộ, nếu Ô gia có thể giúp sức trong chuyện này, mối quan hệ về sau càng thêm chặt chẽ.
Dẫu không lập tức được gì, nhưng cũng nắm được thế chủ động, chẳng cần luôn cúi đầu nhìn sắc mặt thông gia. Thấy thế, Ô Uyển Oánh liền bổ sung: “Nghe nói Vĩnh Ninh Hầu phủ sắp tổ chức hoa yến, khách mời đều là danh gia vọng tộc trong kinh.”
Vĩnh Ninh Hầu phủ, vốn là vọng tộc đứng đầu kinh thành. Tổ tôn ba đời đều là công thần, từng góp công không nhỏ trong cục diện tranh đoạt ngai vàng. Huân quý như thế, ai cũng khát vọng.
Thậm chí còn có lời đồn, họ sắp được phong làm Quốc công. Người muốn nịnh bợ Vĩnh Ninh Hầu đếm không xuể.
Ngay cả Ô gia cũng chỉ có thể đứng ngoài ngóng trông, nghe ngóng đôi chút xem như góp chuyện cho vui.
Trung Cần Bá phủ không có nam đinh nắm thực quyền trong triều, gia sản tuy lớn nhưng rốt cuộc cũng chỉ là hữu danh vô thực, tiền đồ mờ mịt.
Nếu có thể kết giao với Vĩnh Ninh Hầu phủ, ấy chẳng khác nào tìm được chỗ dựa vững chắc, mở ra con đường thẳng tiến về phía trước.
Ô gia, dẫu chỉ nhặt được chút lợi lộc rơi rớt từ kẽ tay bọn họ, cũng có thể mượn gió bẻ măng, thuận thế mà vươn mình.
Lão phu nhân nghe xong, tay run lên khẽ khàng, ánh mắt sáng rực: “Đã gửi thϊếp mời đến Trung Cần Bá phủ chưa?”
Ô Uyển Oánh thoáng lúng túng, nhẹ giọng đáp: “Chuyện đó… vẫn chưa được mời.”
Nhân Tỷ Nhi nãy giờ nén nhịn, rốt cuộc không nhịn nổi, trừng mắt nói: “Nghe tỷ nói cứ như thật sự đã được mời vậy!”
Kinh thị lập tức liếc nàng một cái, ánh mắt vừa cảnh cáo vừa bất đắc dĩ.
Lão phu nhân thoáng thất vọng, nhưng biểu hiện không lấy gì làm ngạc nhiên. Vĩnh Ninh Hầu phủ cao quý lẫy lừng, Trung Cần Bá phủ muốn kết thân cũng không dễ.
Bà chỉ nhàn nhạt dặn dò: “Bản thân có tiền đồ thì tốt, nhưng cũng đừng quên tỷ muội trong nhà.”
Dẫu sao, chuyện hôn sự của Ô Uyển Oánh năm ấy, xét cho cùng, vẫn có lỗi với Tuyết Chiêu.