Chương 23

Ô Tuyết Chiêu đặt cây kim vào lại giỏ thêu, đứng dậy dặn: “Dọn khối băng trong phòng ra đi.”

Nhân tỷ nhi mới khỏi bệnh, thân thể còn yếu, không chịu được khí lạnh.

Linh Nguyệt mau mắn dời chậu băng ra ngoài.

Ngay lúc ấy, Nhân tỷ nhi tung tấm rèm châu xanh biếc, hớn hở bước vào, tựa như một con vịt trời lạc đàn, vọt thẳng tới níu tay Ô Tuyết Chiêu, cười tít mắt hỏi: “Tuyết Chiêu tỷ tỷ, có gì ngon không?”

Quả nhiên vẫn là một tiểu nha đầu tham ăn như ngày nào.

Ô Tuyết Chiêu bật cười, cúi người vuốt nhẹ má nàng, dịu dàng nói: “Muội gầy đi không ít rồi.”

Nhân tỷ nhi vừa tròn mười tuổi, tóc búi sơ song nha, cột dây lụa đỏ thắm. Mới trổ lỗ tai, đeo đôi trân châu nho nhỏ lấp lánh.

Tiểu cô nương vừa khỏi bệnh, gò má hơi hóp, cằm nhỏ lại, nhưng ánh mắt vẫn trong veo tinh anh, trông chẳng khác gì một chú chuột con lanh lợi.

Dẫu có gầy đi, vẫn là con chuột béo sống sung sướиɠ.

Ô Tuyết Chiêu quay đầu bảo Linh Khê: “Lấy ít bánh phù dung lại đây.”

Những món nhiều dầu mỡ không thể để Nhân tỷ nhi động vào.

Tiểu cô nương hiểu quy củ nơi này, dẫu có nhõng nhẽo cũng chẳng được, bèn hừ nhẹ: “Vậy thì bánh phù dung đi.”

Rồi tung tăng leo lên trường kỷ, hai chân nhỏ đung đưa phơi phới. Linh Nguyệt thu xếp xong xuôi, lau tay trở lại phòng, cười hỏi: “Muội từ đâu tới? Sao không thấy ai theo cùng?”

Nhân tỷ nhi uống nửa chén trà, chậm rãi đáp: “Mới từ chỗ tổ mẫu về. Ở đó còn có cả Uyển Oánh cô nãi nãi nữa.”

Linh Nguyệt nhướn mày, giọng bực bội: “Sao nàng ta lại đến nữa?”.

Con gái đã gả đi như bát nước hắt ra ngoài, cứ dăm ba ngày hai lượt quay về nhà mẹ đẻ, còn ra thể thống gì!

Xem ra nhà Trung Cần Bá cũng chẳng nghiêm khắc gì cho cam, nàng ta vẫn chưa nếm khổ làm dâu.

Nhân tỷ nhi nhai miếng bánh, miệng vẫn lém lỉnh: “Uyển Oánh cô nãi nãi đang cùng nương ta và tam thẩm ngồi đánh bài Diệp tử với tổ mẫu. Trên bàn bài, còn bảo Tuyết Chiêu tỷ tỷ ăn nói bậy bạ gì đó.”

Linh Nguyệt nghe vậy liền bốc hỏa, chống nạnh định chạy ra tranh luận.Nhưng Ô Tuyết Chiêu lại điềm tĩnh như thường, chỉ khẽ hỏi: “Vậy sao muội lại chạy đến đây?”

Linh Nguyệt ngẫm lại, cũng thấy kỳ lạ. Nhân tỷ nhi lanh lợi tinh ranh, trên bàn bài có rất nhiều chuyện để hóng, sao lại bỏ dở mà chạy sang đây?

Linh Khê mang bánh tới. Nhân tỷ nhi liền cầm lấy, từng miếng nhẩn nha đưa vào miệng.

Đợi đến khi bụng đã no, nàng mới chậm rãi nói: “Muội cũng muốn ở lại nghe tiếp lắm chứ. Nhưng nương bảo muội đến mời tỷ đến thay tam thẩm.”

Linh Nguyệt liếc nhìn đĩa bánh sạch trơn, tức giận trừng mắt: “Ăn xong mới chịu nói!”

Nhân tỷ nhi xoa bụng, nhảy xuống trường kỷ, níu lấy tay Tuyết Chiêu, làm mặt quỷ cười nũng nịu: “Tuyết Chiêu tỷ tỷ, chúng ta đi thôi!”

Rồi tinh nghịch nói thêm: “Yên tâm, muội sẽ giúp tỷ!”

Ô Tuyết Chiêu bất đắc dĩ, đành theo nàng ra ngoài.

Vừa ra đến hành lang, đã nghe từ đại sảnh vọng lại giọng nói sắc lạnh của Ô Uyển Oánh, đầy khinh miệt:

“Kêu nàng đến thì có ích gì? Lẽ nào nàng còn có thể gặp được Hoàng thượng sao?”

Thì ra là vì chuyện phong hàm cho thế tử. Các gia tộc khác đều đã được hồi âm, chỉ riêng Trung Cần Bá phủ vẫn không động tĩnh gì.

Trần gia đang vội vàng tìm cách nhờ cậy khắp nơi, Ô Uyển Oánh liền quay về nhà mẹ đẻ tính đường.

“Nàng ta chẳng phải cũng chưa từng gặp Hoàng thượng sao?” Nhân tỷ nhi cười hì hì, nhướng mày nhìn Tuyết Chiêu, hỏi nhỏ: “Tuyết Chiêu tỷ tỷ, có phải vậy không?”

Ô Tuyết Chiêu cụp mắt, môi khẽ cong: “Ừm, đúng rồi.”

Ô Tuyết Chiêu nắm tay Nhân Tỷ Nhi, chậm rãi bước vào.

Người trong phòng bài đồng loạt ngoảnh lại nhìn hai tỷ muội.

Ô Uyển Oánh chỉ liếc qua một cái, rồi nhanh chóng thu ánh mắt, hờ hững chẳng buồn đoái hoài.

Kinh thị thấy nữ nhi mình theo sau Ô Tuyết Chiêu liền vui vẻ vẫy tay: “Tuyết Chiêu, mau lại đây ngồi với chúng ta.”

Tam phu nhân vừa rồi vì nguyệt sự khó chịu nên đã cáo lui. Chỗ ngồi tạm thời do đại nha hoàn thân cận bên lão phu nhân thế chỗ, đánh bài cùng chủ tử thì cuối cùng cũng chẳng có gì thú vị.

Thấy Ô Tuyết Chiêu tiến đến, nha hoàn lập tức đứng dậy nhường ghế, mỉm cười nói: “Cô nương, mời ngồi. Bài đã được xếp sẵn cho người rồi, là một bộ bài rất đẹp.”

Ô Tuyết Chiêu ngồi xuống, nhận lấy bộ bài. Quả thật, bài trong tay không tệ. Thế nhưng, sắc mặt nàng vẫn thản nhiên, chẳng lộ lấy một tia cảm xúc.

Kinh thị đưa mắt sang Nhân Tỷ Nhi, thấy khóe miệng cô bé còn vương vụn bánh liền nhướng mày, khẽ gõ nhẹ vào trán cô bé: “Con lại chạy sang chỗ Tuyết Chiêu tỷ tỷ ăn vụng nữa phải không?”

Nhân Tỷ Nhi bị mẹ trêu, lập tức ôm lấy thành ghế,ngẩng đầu phụng phịu phản bác: “Không có đâu! Là tỷ tỷ cho con ăn mà!”

Tiểu cô nương chu môi, vẻ bướng bỉnh chẳng khác nào con vịt cãi cố, khiến cả phòng bật cười vui vẻ.

Ngay cả Ô Uyển Oánh cũng cười theo, nhưng lại buông một câu châm chọc: “Trẻ con thì chỉ biết ăn. Không chịu học nữ công thêu thùa, lớn lên còn ra thể thống gì?”

Nghe thì có lý, nhưng giọng điệu ấy khiến Nhân Tỷ Nhi xị mặt, nhăn mũi, tỏ rõ vẻ không vui.

Thực ra, hai người vốn khác bối phận, chẳng cần phải tiếp chi lời ấy.

Kinh thị thì không lấy làm phiền lòng. Bà biết Ô Tuyết Chiêu luôn chu đáo, tuyệt đối không cho con mình ăn những thứ không nên.

Mấy hôm nay bà đã kiêng ngặt không cho Nhân Tỷ Nhi ăn vặt rồi, lần này cũng chẳng tiện truy cứu thêm.