Ô Uyển Oánh vốn chỉ là một dưỡng nữ, xuất thân bình thường, được Ô gia thu nhận nuôi từ nhỏ. Thế mà nay lại có thể bước chân vào cửa quyền quý, thậm chí tương lai còn có thể trở thành phu nhân Bá phủ, vinh quang cỡ đó, hỏi sao không khiến người đời đỏ mắt vì ganh tị?
Nếu năm xưa tiểu thư chịu gật đầu đồng ý, thì giờ người được gọi là thế tử phu nhân, chẳng phải chính là tiểu thư nhà nàng sao?
Trong khi Linh Nguyệt vẫn còn đắm chìm trong nỗi tiếc nuối khôn nguôi, Ô Tuyết Chiêu đã ung dung bước vào trong viện.
Nhưng chưa ngồi yên được bao lâu, trà còn chưa kịp uống, Ô Uyển Oánh đã đích thân tới cửa.
Làm dưỡng nữ nhiều năm, Ô Uyển Oánh luôn tỏ ra cẩn trọng dè dặt. Thế nhưng hôm nay, ngày mà nàng ta về lại mặt, chính là cơ hội để nàng ta ra oai với Ô Tuyết Chiêu. Người ngoài có thể không cần biết, nhưng Ô Tuyết Chiêu thì nhất định phải thấy rõ, phải thấy rõ cảnh nàng ta rạng rỡ thế nào, vinh hiển ra sao.
Ô Uyển Oánh mang theo một đám nha hoàn, bà tử cùng vô số lễ vật, bước vào Hành Vu Uyển.
Dung mạo nàng ta vốn không tệ, nhưng khi đứng bên Ô Tuyết Chiêu, một mỹ nhân thanh lệ nổi danh khắp kinh thành, thì ngay lập tức trở nên nhạt nhòa.
Ô Tuyết Chiêu mặc váy sa màu tím nhạt, ngồi trên giường La Hán đỏ son, vòng eo mềm mại, dáng vẻ thanh thoát như ngọc. Nắng sớm xuyên qua song cửa, phủ lên hàng mi dài cong vυ"t như cánh hoa khẽ run trong gió, dịu dàng mà thoát tục.
Đôi mắt nàng sáng long lanh, ánh nhìn tựa hoa mới nở, vẻ đẹp không cần tô điểm mà vẫn khiến người ta say lòng.
Ô Uyển Oánh lặng lẽ nhìn nàng thật lâu, trong lòng tự hiểu rõ, dù cho nàng ta có khoác áo gấm, cài trâm ngọc, cũng không bằng một phần của Ô Tuyết Chiêu.
Nàng ta nhớ lại những yến tiệc đã qua, trong tiếng cười nói rộn ràng, khách khứa cũng chỉ mãi khen ngợi Ô Tuyết Chiêu. Không chỉ nhan sắc bị đem ra so sánh, ngay cả tiền đồ nàng ta cũng bị xem là thua kém.
Ai ai cũng nói, chỉ có Ô Tuyết Chiêu mới xứng đáng bước chân vào gia đình quyền quý. Từ khi còn chưa cập kê, số phận của nàng ta dường như đã được định sẵn là làm nền cho ánh hào quang của tỷ tỷ.
Nhưng hiện tại đã khác. Nhờ vào mối hôn sự này, cả Ô gia giờ đây đều xoay quanh nàng ta. Bây giời ai là hoa hồng, ai mới là lá xanh, đều đã rõ ràng.
Ô Tuyết Chiêu thản nhiên bảo Linh Nguyệt: “Pha trà đi.”
Ô Uyển Oánh bước vào, nhẹ nhàng vén rèm, giọng dịu như gió thoảng: “Không cần đâu, tỷ tỷ. Lão phu nhân đi lại không tiện, một lát nữa ta và phu quân còn phải qua thỉnh an, ta chỉ ngồi một chút rồi sẽ rời đi ngay.”
Ô Tuyết Chiêu cũng chẳng khách sáo, khẽ phất tay ngăn Linh Nguyệt lại, ra hiệu không cần dâng trà.
Ô Uyển Oánh quay lại ra hiệu cho bà tử đặt lễ vật xuống, miệng cười duyên dáng: “Ta nghe Bích Diệp nói tỷ không chịu nhận quà ta gửi, chắc mấy món ấy không hợp ý tỷ. Vậy nên giờ ta đặc biệt chuẩn bị riêng cho tỷ một phần lễ vật khác.”
Nàng ta nâng lên một tấm lụa, chậm rãi giới thiệu: “Đây là gấm Phù Nguyệt, khi mặc vào sẽ phản chiếu ánh sáng, mỗi bước đi như mang theo ánh trăng trên người. Tỷ tỷ chắc chưa từng thấy loại này nhỉ, nhưng không sao, trong Bá phủ vẫn còn nhiều. Nếu tỷ thích, cứ đến tìm ta, ta sẽ chọn cho tỷ mấy tấm nữa.”