Chương 10

Nàng ta không tin Ô Tuyết Chiêu còn có cách nào khác. Chẳng lẽ nàng ta thật sự có thể tìm được tấm bình phong nào vượt qua bình phong lưu ly quý giá mà Lâm gia dâng tặng sao? Dù có lật tung cả Ô gia lên cũng không thể tìm ra thứ tương tự!

Lúc này, hạ nhân Ô gia vẫn còn đứng chờ ngoài cửa xin chỉ thị. Nha hoàn Bích Diệp cúi người hỏi nhỏ: “Tiểu thư, có nên từ chối thẳng không ?”.

Ô Uyển Oánh liếc mắt, hờ hững đáp: “Cứ bảo ta đang bận chăm sóc bà mẫu, bảo họ về chờ tin là được.”

Bích Diệp lĩnh mệnh, lập tức ra ngoài đuổi người.

Vừa vặn khi ấy, bên phía bà mẫu cũng sai người tới thúc giục. Ô Uyển Oánh không thể không đứng dậy.

Dù trong lòng bực dọc, nàng ta vẫn phải giữ nụ cười nhu thuận, dịu giọng thưa: “Dạ, con tới ngay.”

Gã sai vặt vừa về tới Ô gia báo lại, thì tỳ nữ thân cận của Ô Uyển Oánh – Mạn Vân, cũng trở về.

Mạn Vân vốn là nhũ mẫu của Ô Uyển Oánh, đồng thời là người được Lam thị – kế mẫu của Ô Tuyết Chiêu cẩn trọng cài bên cạnh nàng ta, làm tai mắt theo dõi tình hình nơi nhà chồng. Nói cho đúng, Mạn Vân là cánh tay nối dài của Lam thị tại Trung Cần Bá phủ.

Viện của Lam thị vốn yên tĩnh, trong sân có một gian Phật đường nho nhỏ. Khi còn trẻ, bà chẳng mấy tin Phật. Nhưng từ sau khi gả vào Ô gia, lòng tin ấy lại dần bén rễ, cũng chẳng phải vì gì cao xa, chỉ đơn thuần là cầu bình an cho con cái, nếu như thật sự có linh nghiệm.

Nghe tin Mạn Vân từ Bá phủ trở về, Lam thị mở mắt, thu lại chuỗi tràng hạt, rời Phật đường bước đến tiểu sảnh.

Bà vẫn giữ được nét đoan trang khi xưa. Dẫu chỉ là kế thất của một thứ tử trong Ô gia, không cần phải xử lý việc lớn việc nhỏ trong nhà, nhưng năm xưa Ô lão phu nhân chọn bà không vì xuất thân mà vì dung mạo.

Làn da bà trắng, gương mặt thanh tú, môi mỏng phơn phớt, thuở thiếu nữ từng là một đóa hoa nổi bật chốn kinh kỳ.

Thế nhưng, bao năm toan tính, lọc lừa đã để lại dấu ấn nơi gương mặt ấy, vẻ u buồn không thể che giấu. Dẫu cố giữ dáng vẻ trầm ổn, ánh mắt vẫn thấp thoáng nét nghi kỵ và mệt mỏi.

Càng thêm tuổi, làn da càng khô, lại ít khi nở nụ cười, nên mỗi lần ánh mắt quét qua đều khiến người đối diện bất giác co người dè chừng.

Lam thị mở lời: “Trong Bá phủ xảy ra chuyện gì?”

Dù giọng nói nhẹ nhàng, nhưng vẫn mang theo khí thế không dễ khinh thường.

Mạn Vân liền thuật lại toàn bộ chuyện mượn bình phong, sau đó dè dặt thưa: “Phu nhân, có cần nô tỳ khuyên nãi nãi một tiếng không ạ? Dù sao nãi nãi cũng mới xuất giá, vừa vào cửa đã gây khó dễ với tỷ tỷ, chỉ e không hay…”

Lam thị trầm ngâm chốc lát, rồi nhàn nhạt đáp: “Không cần, cứ để nó làm.”

Mạn Vân thoáng ngập ngừng, ánh mắt lộ vẻ lo lắng. Dù chỉ là chuyện nhỏ, nhưng rõ ràng lần này Ô Uyển Oánh cố ý gây sự, nếu thật sự lan rộng e rằng sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng.

Lam thị chỉ cười nhạt, ánh nhìn xa xăm, giọng nói thản nhiên: “Ô Tuyết Chiêu không phải đứa dễ bị khơi giận. Nó biết co biết duỗi, lại có chừng mực, sẽ không dại gì làm to chuyện. Huống hồ, nếu gả vào nhà quyền quý mà không thể tùy tâm hành xử, thì cuộc hôn nhân ấy chẳng phải quá uổng phí rồi sao?”

Từng bước đi hôm nay đều là tâm huyết bà cẩn trọng vun đắp. Một chút sóng gió nho nhỏ, chẳng thể khiến bà xao động.

Người khác có thể sợ cái bóng quyền thế của Bá phủ, nhưng Lam thị thì không.

Bà lại hỏi Mạn Vân vài chuyện trong phủ Bá tước. Dù là con nuôi, nhưng Ô Uyển Oánh là đứa trẻ bà một tay nuôi lớn, trong lòng vẫn có chút thương thật.

Mạn Vân liền kể sơ tình hình mẹ chồng nàng dâu.

Nghe xong, Lam thị thở dài: “Đứa nhỏ này, làm dâu không được may như ta…”

Mấy năm làm dâu ở Ô gia, Ô lão phu nhân chưa từng làm khó bà điều gì đáng kể.

Cuối cùng, bà chỉ căn dặn: “Đàn bà ai rồi cũng phải đi qua cửa ải ấy. Ngươi nhớ nhắc nó, đừng chống lại bà bà. Ở chốn quyền quý, thể diện là thứ quan trọng nhất. Đừng để mất đi khuôn phép thê thϊếp.”

Mạn Vân vâng dạ lui ra ngoài. Lam thị lại trở về Phật đường, tiếp tục tụng kinh gõ mõ, cầu phúc cho dưỡng nữ Ô Uyển Oánh, cũng là cầu siêu cho đứa con trai bạc mệnh mà bà chưa một ngày nguôi nhớ.

Lý do từ chối mượn bình phong mà Ô Uyển Oánh đưa ra chẳng mấy chốc đã truyền đến Hành Vu Uyển.

Chuyện này vốn đã nằm trong dự liệu của Ô Tuyết Chiêu, nên nàng chỉ nhàn nhạt cười, không hề lấy làm lạ.

Lúc ấy, nàng vẫn ngồi lặng lẽ bên khung thêu, từng sợi chỉ vàng dưới ánh nắng chiếu rọi mà lấp lánh như ánh sao. Tác phẩm chưa hoàn thành, nhưng đường nét hoa văn đã lộ ra thần thái tinh xảo, sinh động như muốn nhảy múa dưới tay người.

Nàng đang chăm chú từng đường kim mũi chỉ, bỗng một tiếng "tách" khẽ vang — sợi chỉ vàng lại đứt đoạn.

Linh Khê cúi người kiểm tra, rồi nhẹ giọng bẩm: “Cô nương, chỉ vàng không còn đủ nữa rồi.”

Ô Tuyết Chiêu lập tức dặn Linh Nguyệt ra ngoài mua.

Tuy hay lèm bèm, nhưng so với Linh Khê, mắt Linh Nguyệt tinh hơn nhiều, lại tỉ mỉ, dễ dàng phân biệt được những điểm khác biệt tinh tế giữa các loại chỉ. Mà Ô Tuyết Chiêu thì vô cùng khắt khe trong việc lựa chọn màu sắc, nên việc này tuyệt đối không thể giao qua loa.

Linh Nguyệt lĩnh mệnh, nhân tiện ghé qua hiệu tơ lụa của Đinh chưởng quầy.

Đinh chưởng quầy là người trông nom cửa tiệm mà mẫu thân ruột của Ô Tuyết Chiêu để lại, đồng thời cũng là cầu nối bí mật giữa nàng và Trịnh Hỉ.

Tất nhiên, ông ta không biết rõ thân phận thật sự của người đang liên hệ với tiểu thư nhà mình, chỉ biết rằng trong cung có một vị quý nhân hầu cận bên cạnh Thiên tử, lại cực kỳ ưu ái Ô Tuyết Chiêu.

Vừa gặp Đinh chưởng quầy, Linh Nguyệt liền nhân chuyện mua chỉ mà thuận miệng kể lại việc Ô Uyển Oánh chèn ép, giọng đầy căm tức. Nỗi uất ức tuôn ra từng câu, khiến người nghe cũng sôi máu theo.

Đinh chưởng quầy từ lâu đã thương xót tiểu chủ nhân bị ghẻ lạnh trong Ô gia, nay nghe chuyện liền nghiến răng tức giận thay.

Ông âm thầm nghĩ bụng: Nếu có quý nhân thật sự đứng ra chống lưng cho cô nương thì tốt biết bao!

Dù Trung Cần Bá phủ có quyền thế đến đâu, chẳng lẽ lại dám chống lại người trong cung?

Huống chi… người ấy lại là một nội thị thân cận nhất bên cạnh Thiên tử! Dù có là Bá tước, hay là Ô gia, thì đến cả việc xách giày cho hắn cũng chẳng xứng!