Chương 1

Khi ánh dương vừa ló rạng, Ô Tuyết Chiêu rời khỏi viện của Ô lão phu nhân sau buổi thỉnh an, nàng ngẩng đầu nhìn lên trời, mây mù đã tan, bầu trời trong vắt như ngọc. Hôm nay là ngày mùng sáu tháng sáu, theo lịch hoàng đạo là ngày lành tháng tốt và cũng là ngày vui trọng đại của Ô gia. Muội muội của nàng, Ô Uyển Oánh, người vừa mới thành hôn ba hôm trước, hôm nay sẽ theo tục lệ, cùng phu quân trở về nhà mẹ đẻ lại mặt.

Khắp trong ngoài Ô gia, tiếng cười nói rộn ràng náo nhiệt, không khí hân hoan lan khắp mọi ngõ ngách.

Dọc hành lang, một đám nha hoàn và bà tử theo hầu Ô Uyển Oánh vội vã ngược xuôi, dáng vẻ tất bật làm việc không ngơi nghỉ.

Con gái của một vị quan văn Lục phẩm mà có thể gả làm chính thê của thế tử Trung Cần Bá phủ, đúng là một bước lên mây, khiến người người ngưỡng mộ, nhà nhà trầm trồ.

Sợ bị va phải, Ô Tuyết Chiêu khẽ nghiêng người nhường đường.

Nha hoàn thϊếp thân của nàng là Linh Nguyệt chau mày, thấp giọng hỏi: “Tiểu thư, sao người phải nhường đường cho bọn họ chứ?”

Ô Tuyết Chiêu dừng ánh mắt trên nhóm hạ nhân đang qua lại tất bật, giọng điềm đạm: “Ta thấy chúng ta cũng chẳng cần đến phòng khách góp vui làm gì, về viện thôi.”

Linh Nguyệt khẽ “Ồ” một tiếng, trong giọng lộ vẻ không cam lòng.

Chưa kịp về tới viện, chủ tớ hai người đã chạm mặt Bích Diệp, nha hoàn thân cận của Ô Uyển Oánh.

Bích Diệp mặt mày rạng rỡ, hành lễ với Ô Tuyết Chiêu rồi dâng lên một đóa ngân hoa đặt trên khay, miệng cười tươi như hoa nở: “Cô nương, đây là phần thưởng phu nhân nô tỳ ban tặng. Trong phủ ai nấy đều có phần. Cô nương cũng xin nhận lấy một đóa, mong hôn sự sau này cũng viên mãn như ý như phu nhân của nô tỳ vậy.”

Linh Nguyệt bật cười lạnh: “Ta đây mới thấy lần đầu có nha hoàn đi ban thưởng cho chủ tử đấy. Đây là quy củ ngươi học được sau hai ngày ở Bá phủ sao?”

“Ngươi!” Bích Diệp nghẹn họng, trừng mắt nhìn Linh Nguyệt, rồi nhanh chóng quay sang Ô Tuyết Chiêu, mong nàng sẽ mở lời trách phạt.

Dẫu sao hiện giờ chủ tử nhà nàng ta đã là thái thái của Bá phủ, Ô Tuyết Chiêu dù thân phận thế nào, cũng phải nể mặt một phần.

Thế nhưng Ô Tuyết Chiêu chỉ thản nhiên nói: “Ngươi cứ giữ lấy mà thưởng cho hạ nhân. Hành Vu Uyển của ta không thiếu mấy thứ này.”

Bích Diệp cố nén giận, miễn cưỡng hành lễ rồi quay người rời đi, tiếp tục phân phát cho những người khác.

Linh Nguyệt trừng mắt, lẩm bẩm: “Chỉ là gả vào Bá phủ thôi mà đã vội đi khoe khoang khắp nơi. Thứ đó chẳng qua cũng chỉ là đồ tiểu thư nhà ta không cần mà thôi.”

Phải biết rằng, người đầu tiên được thứ tử Bá phủ để ý tới, chính là tiểu thư của nàng.

Nếu không phải tiểu thư không vừa ý, thì đâu đến lượt một dưỡng nữ chen chân vào mối hôn sự này.

Nghĩ đến đây, dù biết rõ không nên, nhưng trong lòng Linh Nguyệt vẫn khó tránh khỏi chút tiếc nuối.

Dù sao thì, người kia giờ đã sắp trở thành thế tử của Bá phủ, mà hôm nay là thế tử thì sau này kế thừa tước vị, sẽ là Bá gia đó.

Xét cho cùng, Ô Uyển Oánh đúng là có phúc. Ngay khi hôn sự với thứ tử vừa định xong, trưởng tử Bá phủ lại bất ngờ lâm bệnh qua đời.

Theo thứ tự trưởng – thứ, vị trí thế tử tất nhiên được trao lại cho người con trai duy nhất còn lại chính là phu quân của nàng ta.