Chương 1: Viên Đạn Đặc Chủng

C 1: Viên Đạn Đặc Chủng

Trong một quán rượu ở khu dân nghèo, Trầm Dịch và mấy người Hồng Lãng đang tu ừng ực.

Đối với những mạo hiểm giả, mỗi một nhiệm vụ đều là một lần vào sinh ra tử.

Sau mười ngày căng thẳng thần kinh đến cực độ, giờ là lúc để hoàn toàn thả lỏng. Ai nấy đều cười nói thỏa thích.

Ngay cả một cô gái như Ôn Nhu, trong hoàn cảnh này cũng cất cao giọng cười nói và nốc bia cùng mọi người.

“Đến đây, huynh đệ!” Hồng Lãng dùng răng cắn bật nắp chai, nhổ ra một miệng đầy mảnh thủy tinh rồi gầm lên với Trầm Dịch: “Tao mời! Nhờ phúc của mày mà lần này tao thu hoạch lớn nhất từ khi đến cái chốn quỷ quái này đấy. Lời hơn sáu nghìn điểm Huyết Tinh, ha ha, đúng là con mẹ nó sướиɠ!”

Trầm Dịch cộc chai rượu với Hồng Lãng: “Nghe nói anh bị súng máy bay bắn cho toác ngực rách bụng, đau đến kêu cha gọi mẹ cơ mà? Tôi đoán lúc đó anh chắc chắn không cảm kích tôi đâu.”

Hồng Lãng giật mình, đập bàn đứng phắt dậy: “Nói bậy! Lão tử kêu cha gọi mẹ bao giờ? Thằng khốn nào bịa đặt đấy?”

Cả đám người đều che miệng cười trộm.

Một mạo hiểm giả ở bàn gần đó nói với Hồng Lãng: “Hồng ca, nghe giọng điệu thì lần này thu hoạch không nhỏ nhỉ? Có tình báo gì không?”

“Chiến dịch Market Garden,” Hồng Lãng đáp, “Nhiệm vụ cướp cầu lớn Arnhem, có hứng thú không?”

Mười mấy mạo hiểm giả trong quán rượu nhìn nhau.

Một người trong số đó kêu lên: “Năm mươi điểm Huyết Tinh?”

“Một trăm năm mươi điểm Huyết Tinh,” Hồng Lãng lạnh lùng nói.

“Mẹ kiếp, mày chém đẹp quá đấy?” một mạo hiểm giả khác hét lên.

Hồng Lãng cười khà khà: “Bao gồm cả cách hoàn thành nhiệm vụ phụ và chi tiết nhiệm vụ chính. Mua hay không thì tùy.”

Nghe vậy, đám mạo hiểm giả trong quán rượu lập tức xúm lại bàn tán.

Ôn Nhu có chút tò mò, khẽ hỏi Trầm Dịch: “Họ đang làm gì vậy?”

Trầm Dịch cười khẽ: “Bán tin tức đấy, không ngờ gã này cũng biết làm ăn thật, chiêu nào cũng nghĩ ra được.”

Quán bar là nơi các mạo hiểm giả tụ tập uống rượu, đồng thời cũng là nơi trao đổi kinh nghiệm.

Nhiệm vụ của Đô thị Huyết Tinh tuy nhiều vô số kể nhưng không phải là vô tận. Chuyện các mạo hiểm giả trải qua cùng một thế giới nhiệm vụ, nhận cùng một nhiệm vụ thường xuyên xảy ra. Trong tình huống này, nếu ai biết trước được người khác đã vượt qua nhiệm vụ như thế nào, thì đó sẽ là một lợi thế cực lớn cho bản thân.

Tuy nhiên, loại tin tức này không phải để nghe không. Muốn nghe cũng được, nhưng trước hết phải ký hiệp nghị, nộp điểm Huyết Tinh và cam đoan không tiết lộ thông tin cho bất kỳ ai trước khi chính mình trải qua nhiệm vụ đó. Đây đã là quy tắc bất thành văn của Đô thị Huyết Tinh. Dù vậy, người mua cũng chỉ có thể biết được tình hình đại khái. Những thông tin liên quan đến nhiệm vụ ẩn, nội dung chi tiết và một số cách vượt ải đặc biệt thường sẽ không được tiết lộ. Đương nhiên, nếu trả thêm tiền thì lại là chuyện khác.

Đó cũng là lý do vì sao lần trước Hồng Lãng trả cho Trầm Dịch năm mươi điểm Huyết Tinh sau khi nghe cậu kể lại cách vượt qua nhiệm vụ tân thủ.

Thông tin, vĩnh viễn là thứ có giá trị.

Theo lệ cũ, nghe một lần tình báo nhiệm vụ là năm mươi điểm Huyết Tinh. Hồng Lãng vừa mở miệng đã hét giá một trăm năm mươi điểm, hoàn toàn là vì lần này nhiệm vụ của họ quá lớn, trận chiến cũng vô cùng gian khổ.

Đám mạo hiểm giả trong quán rượu bàn bạc một hồi, cuối cùng có sáu người chọn trả điểm Huyết Tinh.

Hồng Lãng bắt đầu kể lại cho họ những gì mình đã trải qua trong nhiệm vụ. Sau khi nghe về những việc Trầm Dịch đã làm, tất cả đều kinh ngạc, ánh mắt nhìn cậu cũng có chút khác xưa. Đô thị Huyết Tinh là nơi thực lực lên tiếng, tuy Trầm Dịch là người mới nhưng thực lực cậu thể hiện đã đủ để khiến mọi người phải tôn trọng.

Sau khi sáu mạo hiểm giả rời đi, Hồng Lãng toe toét cười lớn: “Chia tiền, chia tiền thôi, mỗi người một trăm.”

“Vậy còn dư ra hai trăm điểm Huyết Tinh thì sao?” Ôn Nhu hỏi.

“Cho Trầm huynh đệ hết, mọi người có ý kiến gì không?”

Không một ai có ý kiến.

Trầm Dịch thản nhiên nói: “Không cần đâu, tôi thấy số điểm Huyết Tinh này cũng không cần chia, cứ để lại quán bar treo giải, coi như tiền thưởng cho mọi người trong tháng tới. Nếu tin tức về chiến dịch Market Garden bán được thêm, chúng ta cũng có thể dùng tiền đó mua lại tin tức khác.”

Mọi người đều đồng thanh tán thưởng.

Đúng lúc này, một mạo hiểm giả loạng choạng bước từ ngoài vào.

Hắn vừa vào quán bar đã òa khóc nức nở.

Ôn Nhu buột miệng: “Là Tiểu Xuyên, mạo hiểm giả cùng chuyến bay với chúng ta, cũng tham gia chiến dịch Market Garden.”

Lòng Trầm Dịch khẽ động.

Cậu lập tức nói: “Hồng Lãng, anh qua hỏi xem đã xảy ra chuyện gì.”

Hồng Lãng gật đầu đi tới.

Hồng Lãng cũng coi như có chút tiếng tăm ở khu Đông, quen biết không ít mạo hiểm giả, và rõ ràng cũng quen Tiểu Xuyên. Hắn vỗ vai an ủi đối phương vài cái, ghé vào tai nói nhỏ. Tiểu Xuyên nức nở đáp lại, không biết đã nói những gì.

Một lúc sau, Hồng Lãng quay lại, ngồi xuống chỗ của mình nốc một ngụm rượu lớn, rồi mới rầu rĩ nói: “Tiểu Xuyên chọn nhiệm vụ ở khu rừng rậm. Sau khi nhảy dù, đội đột phá về phía nam chỉ còn lại mười người. Sau khi chúng ta đi đường vòng qua chủ lực quân Đức, bọn Đức đã vây chặt thị trấn. Mười người họ phải rất vất vả mới gϊếŧ ra khỏi vòng vây, cuối cùng chỉ còn mình nó sống sót. Anh trai nó đã chết trong trận chiến đó để bảo vệ nó... Nó hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến xong là quay về ngay.”

Quả nhiên là vậy, tất cả mọi người đều thở dài.

Vì Trầm Dịch đã lôi kéo toàn bộ mạo hiểm giả trên máy bay đi cướp cây cầu lớn, dẫn đến thực lực của hai tuyến nam bắc chênh lệch rõ rệt. Cách đi đường vòng của họ càng tạo áp lực cực lớn cho tuyến nam, khiến độ khó tăng cao. Kết quả là tuyến bắc ung dung hoàn thành nhiệm vụ chính, còn tuyến nam lại thực sự cửu tử nhất sinh.

Trầm Dịch sững người một lúc, bất đắc dĩ nói: “Là tôi đã hại họ.”

Hồng Lãng bĩu môi: “Đừng nói ngớ ngẩn, thế giới này chính là như vậy. Chúng ta chỉ có thể cố gắng hết sức vì bản thân, không hại người đã là không phụ lương tâm rồi.”

Trầm Dịch nhìn Tiểu Xuyên vẫn chưa thoát ra khỏi bóng ma tử thần, suy nghĩ một lát rồi cầm chai rượu đi tới bên cạnh cậu ta.

Đặt chai rượu xuống trước mặt Tiểu Xuyên, Trầm Dịch gọi người pha chế: “Chầu rượu này cứ ghi sổ cho tôi!”

Sau đó, cậu vỗ vai Tiểu Xuyên: “Đây là một thế giới đẫm máu. Ở đây có thể đổ máu, nhưng không được rơi lệ. Có thể bị đánh gục, nhưng không thể bị nỗi sợ hãi quật ngã. Đau buồn vì người thân là chuyện nên làm, nhưng tốt nhất hãy học cách kiềm chế. Bởi vì cậu không có thời gian và tư cách để gặm nhấm nỗi đau... Cậu tự lo liệu đi.”

Nói xong, Trầm Dịch một mình bước ra khỏi quán bar.

Vì khu dân nghèo không có nhà ở, nên phần lớn mọi người đều mua loại lều trại đơn giản.

Trở lại lều của mình, Trầm Dịch mở chiếc rương màu lam lấy được từ thiếu tướng quân Đức. Đúng như cậu đã nói với Tiểu Xuyên, không ai có thời gian để lãng phí. Hưng phấn hay bi thương đều phải được kiềm chế, thời gian tự do và vui vẻ ở nơi này là một thứ xa xỉ.

Mở rương, Trầm Dịch nhận được thông báo:

“Ngọc bội Dũng Khí

Phẩm chất: Trang bị thông thường.

Thuộc tính: Sức mạnh +5, Ý chí +3.

Kỹ năng kèm theo: Gia trì Dũng Khí. Kích hoạt kỹ năng sẽ tăng 10 điểm Ý chí trong 10 phút, tăng kháng sát thương đặc thù theo độ ưu tiên, hiệu quả ưu tiên 26, không tiêu hao tinh thần lực, thời gian hồi chiêu nửa giờ. Yêu cầu trang bị: Sức mạnh 10, Ý chí 10. Trị giá: 1500 điểm Huyết Tinh.”

So với chiếc nhẫn Răng Sói nhận được trước đó, ngọc bội Dũng Khí này rõ ràng cao hơn một bậc. Dù là vật phẩm không có cấp bậc, nhưng hiệu quả của nó không hề thấp, khiến Trầm Dịch cảm thấy hài lòng.

Ngoài món trang sức này, trong rương còn một vật phẩm khác.

“Nhận được hai hộp đạn đặc chủng.”

Mắt Trầm Dịch lập tức sáng lên.

Sau nhiệm vụ Van Helsing, Trầm Dịch đã hiểu rõ sức mạnh của đạn đặc chủng. Có thể nói, nếu không có chúng, cậu đã chẳng thể qua nổi cửa đầu tiên của nhiệm vụ. Chỉ là không biết lần này là loại đạn gì.

Cầm lên tay, Trầm Dịch thấy thông báo hiện ra.

“Một hộp đạn trị liệu (Không yêu cầu cấp bậc): Sau khi bắn trúng mục tiêu, hồi phục 3 điểm sinh mệnh mỗi giây, kéo dài 10 giây. Có hiệu quả với mọi loại vết thương, hiệu quả không thể bị gián đoạn. Hiệu quả đạn có thể cộng dồn một lần, có thể cộng dồn với các kỹ năng trị liệu khác, giới hạn mỗi viên. Độ ưu tiên: 13. Hộp đạn: 100 viên.”

(Ghi chú: Hiệu quả đạn có thể cộng dồn một lần, tức là hai viên đạn trị liệu có thể dùng trên cùng một mục tiêu, hồi 6 điểm mỗi giây, chỉ có hiệu quả đến viên thứ hai, viên thứ ba vô hiệu. Khi cộng dồn với kỹ năng trị liệu, chỉ có thể phát huy tác dụng của một viên đạn trị liệu.)

“Một hộp đạn khói: Sau khi bắn trúng mặt đất sẽ tạo ra một lượng lớn khói, che khuất tầm nhìn của mục tiêu. Phạm vi bao phủ 9x9 mét, thời gian duy trì 20-60 giây. Trị giá: 1.5 điểm Huyết Tinh/viên. Hộp đạn: 100 viên. Loại đạn này không có giới hạn cấp bậc, bất kỳ súng nào cũng có thể sử dụng.”

Trầm Dịch ngây người nhìn phần thưởng, đột nhiên có cảm giác muốn ngửa mặt lên trời cười to.

Đối với cậu, phần thưởng này mang lại sự kinh ngạc còn lớn hơn cả phần thưởng cao nhất đáng ghét kia. Sự xuất hiện của đạn trị liệu đã giải quyết được tiếc nuối khi thuật trị liệu không thể dùng từ xa, hơn nữa cũng không cần phải đau đầu về thời gian hồi chiêu. Còn đạn khói thì lại cho cậu thêm một khả năng chạy trốn.

Mặc dù chúng đều là những thứ có trị giá điểm Huyết Tinh không cao, nhưng Trầm Dịch nhạy bén cảm thấy giá trị thực sự của những viên đạn đặc chủng này còn lớn hơn nhiều so với giá trị mà Đô thị đưa ra. Một hộp đạn trị liệu trị giá 150 điểm Huyết Tinh có tổng khả năng hồi phục sinh mệnh lên tới 3000 điểm, tương đương với lượng hồi phục của mười lăm bình thuốc hồi phục trung cấp. Dù không phải hồi phục tức thì và cần có súng làm công cụ hỗ trợ, nhưng điều đó không thể che giấu giá trị to lớn của nó. Chẳng trách trong cửa hàng không bán loại đạn này, nếu thực sự bán ra chắc sẽ bị tranh mua đến điên cuồng. Từ góc độ này, Trầm Dịch cũng rút ra một kết luận quan trọng: đánh giá điểm Huyết Tinh của nhiều trang bị và kỹ năng thực chất chỉ mang tính tham khảo, chưa chắc đã chuẩn.

Còn về lý do tại sao đạn đặc chủng lại mạnh mẽ như vậy, đó là điều Trầm Dịch không thể giải thích.

Dù sao đi nữa, nhận được hai hộp đạn đặc chủng, lòng Trầm Dịch vô cùng hưng phấn, sự bất lực và phiền muộn do Vũ Hóa Long Xà Công mang lại cũng vì thế mà tan biến sạch sẽ.

STT 47: