Chương 8: Nguồn gốc

Một bát cơm lớn và một bát canh đầy đã vào bụng, Quỳnh cảm thấy mình ăn hơi nhiều, cả người bắt đầu khó chịu.

Vì đã ăn no nên cuối cùng cô cũng có chút sức lực.

Quỳnh đứng dậy đi một vòng, muốn xem thử có cơ hội nào để trốn thoát không.

Cổng sân đã bị khóa, muốn đi ra ngoài là chuyện không thể.

Cô tìm kiếm xung quanh, phát hiện có một cánh cửa hông.

Trong lòng vui mừng, Quỳnh lập tức chạy tới.

Khi cô nghiến răng dốc hết sức bú mẹ mà cũng không làm cánh cửa lay động dù chỉ một phân, cô khẽ chửi:

“Cái thân thể yếu ớt gì đây! Nếu là thân thủ của bà đây thì một cước đã đá nát cái cửa này rồi!”

Cô đảo mắt, quay lại sân trước.

Thế nhưng đi một vòng, Quỳnh không tìm thấy một con dao hay một cái cuốc nào.

Điều này khiến cô tức đến bất lực!

Ngồi trên đống củi, Quỳnh nhìn cánh cổng cao lớn vững chắc, chỉ muốn dùng mắt đốt cháy nó!

Cô ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng giận dữ:

“Trời ơi, ông thật sự muốn diệt bà đây phải không? Một người tốt như tôi đây mà ông lại đối xử như vậy, ông quá đáng lắm!”

Gào thét nữa thì ông trời cũng chẳng trả lời, Quỳnh từ tức giận chuyển sang tủi thân.

Nghĩ lại, ở thế giới kia, cô là một đứa trẻ vừa đáng thương lại vừa hạnh phúc.

Năm tuổi, cha mẹ đều qua đời. Ông bà nội không thích cô là con gái, chú thím thì thoái thác không đủ sức nuôi, thế là họ đem cô cho ông bà nội hiện tại. Quỳnh từ nhỏ đã hiểu chuyện, sau khi đến nhà mới, cô luôn sống một cách cẩn trọng.

Nhưng không ngờ, vận may đã đến với cô!

Người nhận nuôi cô là một cặp vợ chồng già không có con. Họ không chỉ đối xử với cô như con ruột, mà ông nội còn xem cô như người kế nghiệp để bồi dưỡng.

Ông nội của cô từng là lính đặc công, nghe nói thời trẻ cũng rất oai phong, lớn tuổi rồi mới quay về làng.

Chỉ là số phận ông hẩm hiu, sinh được một người con trai, nhưng con trai ông bà lại mắc bệnh ung thư máu khi mới ngoài hai mươi, sau khi tiêu tốn hết của cải trong nhà thì cũng ra đi.

Lúc Quỳnh năm tuổi đến nhà họ, ông bà nội đều đã ngoài năm mươi, tuổi này không thể sinh thêm con được nữa.

Thế là, ông nội nuôi cô như cháu trai.

Quỳnh từ nhỏ không ham học, không phải cô không thông minh mà là trong làng không có môi trường học tập. Bạn bè cùng trang lứa với cô học xong tiểu học là nghỉ, cô cũng thuộc dạng khá hơn chúng bạn, ít ra cũng có được tấm bằng tốt nghiệp trung học cơ sở.

Tuy nhiên, đầu óc cô không chỉ lanh lợi mà người cũng rất chịu khó.

Mười sáu tuổi đã theo họ hàng làm quán ăn vặt lên thành phố phụ giúp. Mười tám tuổi, cô học được gần hết tay nghề của người ta, định về thị trấn mở quán ăn vặt nhưng lại vướng vấn đề vốn liếng nên đành gác lại.

Sau đó cô đến một xưởng nấm làm công, hai tháng sau đã học được hết bí quyết của họ rồi về quê.

Hiện tại Quỳnh đã là bà chủ của Công ty Nông sản Xanh.

Nghĩ đến ông bà nội già yếu, lại nghĩ đến vốn liếng vất vả gầy dựng, Quỳnh tức đến dựng cả tóc gáy:

“Mẹ kiếp, bà đây còn chưa kịp hưởng thụ, ông bà nội còn chưa được phụng dưỡng đến cuối đời, thế mà đã toi mạng rồi sao?”

Lập tức, một tiếng nói mạnh mẽ vang lên trong lòng Quỳnh: Tôi muốn quay về!

Đương nhiên, Quỳnh cũng biết dù cô có muốn về đến mấy thì lúc này cũng không có đường. Bây giờ cô đến cái cổng cũng không ra được, nói gì đến chuyện trở về thế giới của mình.

Cái sân rách nát này nghèo đến mức trộm vào cũng chẳng có gì để chôm, vậy mà lại làm hai cánh cổng vững chắc như thế.

Nghỉ ngơi một lát, Quỳnh cảm thấy sức lực đã hồi phục không ít, cô lập tức đứng dậy, căm hận giơ nắm đấm về phía cánh cổng:

“Đợi bà đây kiếm được quần áo, hồi phục thân thể, xem bà có chui lỗ chó trốn ra ngoài không!”

Quỳnh chán nản ngồi trong sân, ngẩng đầu nhìn những ngọn núi xanh xa xăm, cô biết nơi này chắc chắn là một vùng núi sâu. Tại sao ư, vì tầm mắt nhìn đến đâu cũng toàn là núi!

Núi lớn?

Cô tái sinh một đời mà vẫn rơi vào vùng núi này sao?

Nhận thức này khiến Quỳnh lại tức đến nổ đom đóm mắt.

Cái lùm mía, trời ơi ông cho tôi xuyên không thì cũng được đi, nhưng không thể cho tôi đây làm người thành phố một lần sao?

Quỳnh rất muốn nhảy dựng lên chửi rủa ông trời một trận cho hả giận, nhưng cơ thể này không biết có phải vì hôm qua bị rơi từ trên núi xuống không, đầu óc cứ choáng váng từng cơn.

Nghĩ đến việc mình lại tái sinh ở một vùng núi sâu, Quỳnh càng thêm tuyệt vọng.

Nhưng Quỳnh chính là Quỳnh, cô không phải bất kỳ ai khác!

Đã không về được thì cô phải tính toán cho thật kỹ. Tức giận, chửi trời cũng vô ích, chỉ có tự lực tự cường, cô mới có thể đấu với lão trời này!

Ngồi trên đống củi, cô nhắm mắt lại bắt đầu sắp xếp lại thông tin của nguyên chủ.

Chủ nhân cũ của thân thể này là con gái của một gia đình khá giả ở thị trấn Đồng Sơn, từ nhỏ chưa từng làm việc nặng. Tuy có mẹ kế, nhưng bà nội ruột lại rất thương yêu cô, đâm ra nuôi một cô gái quê thành một tiểu thư cành vàng lá ngọc!

Muốn đi ngay là chuyện không thể. Đã không đi được bây giờ, chỉ có thể đợi sau khi cơ thể và thân thủ hồi phục rồi tính tiếp.

Quỳnh không tin, một người mười tuổi đã theo ông nội học võ như cô lại không thoát ra khỏi được dãy núi lớn này!

Chỉ cần thoát ra khỏi đây, cô nhất định sẽ đòi lại món nợ của Đỗ Thu Quỳnh!

Cô không có bằng cấp cao, nhưng cô có nhiều mánh khóe.

Đối với tên tội phạm hϊếp da^ʍ kia, cô cũng sẽ không để hắn sống yên ổn, sớm muộn gì, cô cũng sẽ vặn gãy cái thứ gây họa của hắn...