Lặng lẽ ngồi trên phản một lúc lâu, Văn Đại không động đậy nhìn chằm chằm Thu Quỳnh đang hôn mê.
Một người phụ nữ xinh đẹp như vậy, chỉ cần mình đối tốt với cô ấy, cô ấy nhất định sẽ cam tâm ở lại đúng không?
Giống như mẹ anh năm đó, khi bị gả vào núi này, sống dở chết dở hơn nửa năm, cho đến khi mang thai anh, nghe nói mới yên tâm ở lại sống qua ngày.
Nhìn căn nhà tồi tàn của mình, Văn Đại lập tức đứng dậy: Sau này mình là người có vợ rồi, anh phải nhanh chóng kiếm tiền, để vợ và con được ở nhà tốt, sống cuộc sống tốt!
Văn Đại lúc ra cửa liếc nhìn Thu Quỳnh đang say ngủ trên phản. Anh mở cái túi vải mình vác về hôm qua, lấy ra một gói gạo lứt và dầu muối mang vào bếp.
Xách một thùng nước lớn đổ vào nồi, Văn Đại lại lấy con gà rừng ngâm từ hôm trước ra chặt mạnh.
Tuy anh vẫn làm việc như mọi ngày, nhưng hôm nay lại cảm thấy toàn thân tràn đầy sức lực!
Thì ra, có một người đàn bà trong nhà lại khiến người ta có động lực như vậy, chẳng trách ai cũng muốn có một người vợ. Văn Đại nghĩ đến việc từ nay có người bầu bạn, trên khuôn mặt thô kệch ngay cả khóe mắt cũng ánh lên ý cười.
Lập tức anh quyết định: Ừm, sau này anh nhất định phải đối tốt với vợ, để cô ấy không nỡ rời xa mình.
Chỉ cần cô ấy không chạy, mùa đông sau này anh sẽ không phải ngủ một mình nữa!
Đàn ông có vợ thật tốt!
Anh cũng có vợ rồi!
Trong nháy mắt, Văn Đại muốn chạy ra đầu làng hét lớn cho mọi người trong làng biết: Tôi, Văn Đại, sau này là người có vợ rồi!
...
Khi Quỳnh tỉnh dậy, nắng đã rọi khắp bệ cửa sổ.
Đang định ngồi dậy, cô phát hiện toàn thân mình như rã rời. Cảnh tượng tối qua hiện lên trong đầu, trong mắt cô lóe lên một tia sát khí...
Chết tiệt!
Tên khốn nạn!
Bà đây nhất định phải gϊếŧ mày!
Quỳnh dùng sức đập vào phản, hận thù chửi rủa, như thể cái phản này chính là kẻ xấu đã bắt cóc và định làm nhục cô tối qua.
Quỳnh vốn không phải kiểu con gái yếu đuối, tính tình từ nhỏ đã như con trai. Sau khi chửi bới xong cô cuối cùng cũng bình tĩnh lại, toàn thân đau nhức khiến cô không thể không kìm nén cơn giận.
Thực ra đau nhức này không phải do người đàn ông kia gây ra, chắc là thân thể này trước khi xuyên không đã chịu đánh đập, nhưng Quỳnh vẫn vô thức giận chó đánh mèo.
Hừ, cũng may gã kia hôm qua không làm gì cô cả, nếu không cô chắc chắn sẽ làm thịt anh ta.
Cô lặng lẽ nằm thêm một lúc, cơ thể được thả lỏng hơn rồi mới ngồi dậy. Cô cẩn thận quan sát trong phòng, lại phát hiện trên người mình không có một mảnh vải, bên chân chỉ có một chiếc áo của đàn ông.
Nhìn thấy chiếc áo, Quỳnh nhớ lại tối qua khi bị vớt từ dưới sông lên, trên người cô không có quần áo.
Lúc này cô càng rõ hơn, ở đây không thể có quần áo của cô.
Nhặt chiếc áo khoác của đàn ông bên chân, Quỳnh mặc vào người, lập tức biến thành một chiếc váy liền.
Chỉ tiếc là tay áo quá dài, cổ áo quá rộng...
Chiếc áo này quá lớn, mặc vào người cô trông như một cái bao tải.
Quỳnh liếc nhìn trái phải, phát hiện một sợi dây thừng cỏ. Cô lấy nó buộc vào eo rồi xắn tay áo lên, cuối cùng cũng trông giống một bộ quần áo.
Đứng trước phản, Quỳnh lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong sân yên tĩnh đến mức không có cả tiếng côn trùng kêu, cô biết lúc này tên khốn đó chắc chắn không có ở đây!
Với tình trạng của cô hiện giờ, muốn báo thù ngay lập tức là không thể.
Nếu người đàn ông này không trói cô lại, thì chắc chắn cô không thể chạy ra khỏi sân này được.
Bây giờ việc quan trọng nhất, là phải lấp đầy bụng trước đã.
Người là sắt cơm là thép, chết đói rồi thì còn nói gì đến báo thù?
Khó khăn di chuyển cơ thể đến cửa chính, Quỳnh đang định ra ngoài thì nghe thấy giọng của một người phụ nữ:
“Anh cả hôm nay lại dùng khóa sắt lớn khóa cửa? Chẳng lẽ hôm qua vào núi thật sự săn được con mồi lớn rồi? Nhanh phá ra, nhân lúc anh ấy không có ở nhà vào xem thử!”
Phá cửa vào?
Quỳnh nhìn ba gian nhà tranh vách đất tứ phía đều lọt gió này, lại nhìn sân nhà dưới chân ngoài củi ra thì không có gì, cô không biết, người phụ nữ này rốt cuộc là người gì của tên xấu xa đó?
Nếu là bình thường, ai muốn phá cửa này cũng không liên quan đến cô, cô còn mong người khác trộm sạch nhà của tên xấu xa này.
Đừng nói là trộm, kể cả là phóng hỏa đốt nhà nó, cô cũng sẽ vỗ tay hoan hô.
Nhưng lúc này, Quỳnh nhìn bộ dạng nhếch nhác của mình, nếu bị người khác nhìn thấy, cô có nghìn cái miệng cũng không giải thích rõ được.
Quỳnh không biết đây là đâu, nhưng cô biết cô nhất định phải rời đi!
Đương nhiên, rời đi như thế này chắc chắn không được, ít nhất cô cũng phải kiếm được một bộ quần áo mới được.
Đang lúc Quỳnh suy nghĩ làm sao để kiếm được một bộ quần áo để chạy trốn, cửa lớn của sân truyền đến tiếng đập cửa “ầm ầm ầm”.