“Cha mẹ anh bảo anh chăm sóc cậu ta, chứ đâu phải bảo anh nuôi cậu ta cả đời? Anh cứ tiếp tục như vậy, cả đời này họ sẽ ăn bám anh cho xem! Chẳng trách anh không cưới được vợ, người như anh ai dám lấy?”
Thấy sắc mặt Đại quả nhiên thay đổi, Quỳnh càng nói càng gay gắt:
“Nhà mình thì ở trong căn nhà rách nát hơn cả cái hang, lại phải lo cho cả nhà em trai em gái. Tôi thấy anh cứ ở vậy cả đời đi. Một năm sau, tôi sẽ giữ lời hứa xây cho anh một căn nhà, đưa thêm ba mươi quan tiền, lúc đó anh không được lật lọng, phải làm cho tôi cái căn cước đấy.”
Nghe vợ lại nhắc đến chuyện muốn đi, Đại đến cả ăn bánh cũng không nuốt nổi nữa: “Vợ, vợ ơi...”
Nhìn con trâu ngốc này, giọng Quỳnh càng lúc càng lạnh:
“Đừng gọi tôi là vợ, gọi tôi là Quỳnh. Sau này, chúng ta cứ giữ đúng giao kèo mà sống cho hết một năm này. Nhưng tôi phải nói trước với anh, tiền tôi kiếm được anh không được phép chia cho họ.
Còn tiền anh kiếm được, anh muốn cho ai thì tùy. Vài ngày nữa trời mưa, tôi muốn nhờ anh dẫn tôi vào núi hái ít nấm. Mỗi ngày tôi sẽ trả công cho anh năm mươi đồng, thú săn được thì là của anh.”
Giọng nói lạnh lùng của Quỳnh khiến Đại vô cùng sợ hãi, anh hoảng hốt gọi:
“Vợ, anh không có ý định nuôi họ cả đời đâu. Sau này anh chỉ nuôi vợ con anh thôi. Tiền anh kiếm được, sau này cũng chỉ cho một mình em tiêu thôi!”
Lời đàn ông mà tin được thì lợn nái cũng biết leo cây!
Quỳnh lạnh lùng liếc anh một cái:
“Không có? Anh nói không nuôi là không nuôi được à? Ngày nào đó em trai anh đến gây sự, khóc lóc một trận, anh có cản được không? Tôi nói rõ ở đây, tôi không cần dùng tiền của anh. Số tiền tôi đang vay của anh, sau này tôi sẽ trả lại gấp đôi. Nhưng anh cũng phải giữ lời hứa với tôi, nếu không thì đừng trách tôi cho anh một nhát dao!”
Đại không sợ vợ mắng chửi, đánh đập, nhưng anh sợ nhất là dáng vẻ lạnh như băng này của cô. Vẻ mặt ấy khiến anh cảm thấy như có một luồng gió lạnh thổi sau lưng, lạnh đến thấu tim gan.
“Vợ, em tin anh một lần được không? Thực ra một năm nay anh đã ít cho họ tiền rồi. Anh đã để dành được gần mười quan tiền, lát nữa anh sẽ giao hết cho em, em muốn tiêu thế nào cũng được.”
Ít cho cũng không được!
Nếu vợ chồng Văn Tú kia già cả, bệnh tật, tàn phế, chỉ cần họ là người tốt, cô Quỳnh này nuôi họ cả đời cũng được.
Nhưng đôi vợ chồng lười biếng này, tay chân lành lặn đã đành, lại còn mưu mô xảo quyệt.
Lỡ một ngày nào đó thấy cuộc sống của họ khá lên, ngày nào cũng đến nhà ăn vạ, thì còn sống thế nào được nữa?
Quỳnh biết mình mới đến cái làng này, danh tiếng tuy cô không hoàn toàn để tâm, nhưng những gì cần để tâm vẫn phải để tâm, miệng lưỡi thế gian đáng sợ lắm.
“Anh muốn cho họ tiêu là chuyện của anh, sau này đừng nói với tôi. Anh muốn nuôi họ thành phế nhân cũng là chuyện của anh, tôi không quan tâm nhiều thế. Chỉ là sau này, tiền tôi kiếm được sẽ do tôi quản.
Một khi tôi đã hoàn thành điều kiện của mình, anh phải nhanh chóng lo liệu chuyện của tôi, chuyện anh em nhà các người, tôi mắt không thấy, tâm không phiền.”
Vợ muốn đi sớm như vậy sao?
Lòng Đại lạnh đi.
Tại sao vợ cứ không tin anh? Chẳng lẽ cô thực sự ghét bỏ anh, chứ không phải vì chuyện tiền bạc sao?
Không được, dù cô không thích anh, anh cũng phải khiến cô thích anh!
Anh đưa ra thời hạn một năm là để cô thấy được điểm tốt của anh, để đến lúc đó cô không nỡ rời đi, chứ không phải để cô nguội lạnh tấm lòng.
Sư phụ đã nói, đàn ông làm việc phải dùng cái đầu, nếu không chỉ là một kẻ ngốc.
Đại giơ tay lên trời thề: “Vợ, anh thề ở đây: Trừ khi sau này em trai anh hoặc bất kỳ ai khác gặp phải chuyện đại sự, còn không anh tuyệt đối sẽ không giúp họ. Mà nếu có giúp, anh cũng sẽ hỏi ý kiến của em trước.”