Quỳnh thấy người đàn ông này thật thà quá mức đến phát bực: “Vậy tức là sau này họ cũng phải mua lương thực à?”
Mua lương thực?
Đại nghĩ lại, hình như hai năm nay vợ chồng em trai anh cũng chưa từng mua lương thực.
Anh lập tức hiểu ra.
Không phải nhà em trai hết lương thực, mà là em dâu không đưa cho anh!
Nếu là trước đây, Đại sẽ không so đo, dù sao một mình anh ăn gì cũng được. Nếu trong nhà thực sự không còn gì ăn, anh sẽ qua nhà Hùng ăn nhờ một thời gian, rồi đi săn vài con thú mang xuống chợ huyện bán, mua ít đồ về là xong.
Nhưng bây giờ...
“Vợ à, vậy lúa nương mùa thu này thu hoạch xong anh giữ lại một nửa cho nhà mình ăn, được không?”
Giữ lại một nửa?
Chẳng lẽ đám ruộng đó không phải một mình anh trồng?
“Lúa nương này là họ trồng cùng anh à?”
Động tác húp cháo của Đại chậm lại: “Không phải.”
“Vậy ai trồng?”
“Anh.”
Quỳnh lại cố tình hỏi: “Một mình anh trồng, ba người ăn?”
Đại gật đầu: “Ừ.”
“Em trai và em dâu anh bị bệnh, hay có việc gì khác phải làm?”
Câu hỏi này khiến Đại đến cả động tác ăn bánh cũng chậm lại:
“Họ cũng không có bệnh tật gì nghiêm trọng, cũng không có việc gì khác... Chỉ là mỗi lần bảo Tú ra đồng, nó lại kêu chỗ này không khỏe, chỗ kia không thoải mái. Em dâu thì nói cô ta là phận đàn bà, chân yếu tay mềm, không làm được việc đồng áng...”
Trời ạ!
Hoàn toàn là lý do của kẻ lười biếng!
Tuổi còn trẻ mà sao lắm bệnh tật thế?
Phụ nữ chân yếu tay mềm không thể ra đồng, vậy chẳng lẽ đàn ông trong làng này đều nuôi vợ như tiểu thư khuê các hết sao?
Thôi được, cứ cho là sức khỏe không tốt, thân thể yếu ớt đi, nhưng sao lúc ăn cơm, ai nấy đều ăn khỏe hơn cả anh?
Chuyện này chỉ có con trâu ngốc này mới tin!
“Ruộng không phải họ trồng, dựa vào đâu mà phải chia cho họ một nửa? Chẳng lẽ họ không có tay không có chân? Hay họ sinh ra đã có số làm ông hoàng bà chúa?”
“Vợ à, Tú sinh ra đã không khỏe bằng anh. Mẹ trước khi mất đã dặn anh phải chăm sóc nó thật tốt. Ruộng đất này cũng là của cha mẹ để lại, nếu không cho nó thì vợ chồng nó sẽ chết đói mất.”
Không cho họ lương thực thì cho họ đất đi!
Trong cái làng trên núi này chắc cũng không ít người không có đất chứ?
Cũng đâu thấy ai chết đói đâu?
Không phải Quỳnh tham lam, mà cô cảm thấy vợ chồng Văn Tú lười biếng như vậy hoàn toàn là do Đại nuông chiều mà ra!
Nhưng nếu cô nói không cho một nửa, chắc chắn con trâu mộng này sẽ không thoải mái. Dù sao cũng đã quen như vậy bao năm rồi, đột ngột cắt đứt hoàn toàn e rằng anh không nỡ.
Không được, cô nhất định không thể để hai con đỉa này tiếp tục hút máu người đàn ông thật thà này nữa. Nếu không, đến lúc kiếm được tiền, số tiền đó chắc chắn cũng sẽ bị họ lừa lấy mất.
“Vậy tức là sau này anh vẫn phải tiếp tục chăm lo cho họ à?”
Đại chớp mắt: “Nếu anh không chăm lo cho họ, Tú nhất định sẽ không đồng ý.”
Cậu ta không đồng ý?
Người này là thật thà hay là ngốc nghếch vậy?
“Cậu ta không đồng ý, thì anh đồng ý à?”
Đại cũng không biết phải làm sao: “Hay là, lần sau ra đồng anh rủ nó đi cùng?”
Quỳnh cười lạnh một tiếng, người đàn ông này quả là có chút ngu hiếu.
“Anh gọi thì cậu ta sẽ đi à? Bao nhiêu năm nay chẳng lẽ anh chưa gọi lần nào?”
Đại chột dạ: “Gọi rồi, nhưng nó không đi.”
Không đi làm mà vẫn có ăn có mặc, thì đi làm ruộng làm gì?
Trên đời này làm gì có ai tự đi tìm khổ như thế?
Một năm sắp tới xem ra không dễ dàng rồi.
Hai ngày qua Quỳnh cũng đã suy nghĩ rất nhiều. Thời đại này lạc hậu và không an toàn như vậy, bản thân cô cũng chỉ là một cô gái nhà quê, không mong tìm được vương gia tướng quân để nương tựa.
Vốn dĩ cô định xem xét nhân phẩm của người đàn ông này, nếu thật sự tốt, sau này sống cùng cũng được. Nếu không tìm được người đàn ông nào tốt hơn, cô vừa mới thoáng có ý định cứ thế sống cùng con trâu ngốc này cho xong.
Xem ra, ý định đó thật sự không thể có được.
Dù không định sống với Đại cả đời, nhưng Quỳnh biết rằng một năm sắp tới cô vẫn phải sống!
Nếu con đường làm giàu của cô bị vợ chồng người em trai chuyên hút máu anh mình biết được, khó mà đảm bảo con trâu ngốc này không bị khó xử.
Vì vậy, Quỳnh đã quyết định: Phải để hai anh em họ chính thức phân nhà!
Nhưng làm thế nào để họ phân nhà đây?
Thời xưa người ta coi trọng cái gọi là ngũ đại đồng đường.
Nhà họ Trần này bề ngoài thì đã ở riêng, nhưng thực chất, vợ chồng người em kia vẫn coi con trâu này như cái máy rút tiền.
Hơn nữa, con trâu mộng này xem ra không phải là người dễ thay đổi suy nghĩ.
Nếu anh ta cứ nhất quyết làm một người anh ngu hiếu, chẳng phải cô sẽ tức đến hộc máu sao?
Không được, đã làm thì phải làm cho tới!