Chương 37: Bữa cơm tối bất ngờ

Nghe ông Thành lại nhắc đến chuyện này, hai người họ còn không ngừng bày kế cho anh cách dỗ dành phụ nữ...

Nghĩ đến tính cách của vợ mình, Đại chột dạ lủi đi mất.

“Sao giờ này mới về? Trời sắp tối rồi.”

Thấy vợ đứng ở cửa đợi, Đại thoáng chột dạ: “Vợ à, em đói rồi phải không? Anh vào nấu cơm ngay đây.”

Quỳnh đảo mắt: “Đợi anh nấu cơm thì tôi đói dán ruột vào lưng rồi! Rửa tay rồi vào ăn cơm.”

Vợ nấu cơm rồi sao?

Gương mặt Đại tức thì rạng rỡ như hoa mùa xuân: “Vợ, em nấu cơm cho anh à?”

Cả đời này, ngoài cha mẹ ra, người thật sự nấu cơm cho Đại chỉ có vợ nhỏ này thôi!

Thấy anh chàng cười ngây ngô, Quỳnh lại đảo mắt một vòng.

Người này có vấn đề về thính giác à?

Chỉ là nấu một bữa cơm thôi mà.

Có đáng để vui như thằng ngốc thế không?

Không muốn để anh đắc ý, Quỳnh liếc xéo Đại một cái: “Ai nói nấu cho anh? Tôi đói thì tôi tự nấu, của anh là tiện thể làm thôi. Mau đi rửa tay đi, không rửa thì đừng hòng ăn.”

Anh chẳng quan tâm đến thái độ của cô, dù sao thì vợ anh nấu cơm cho anh là sự thật.

Nghe vậy, Đại vội cởi bộ quần áo ướt sũng ra, đóng cổng sân rồi ngồi xuống chiếc ghế đẩu trong sân: “Vợ, lúc nãy anh ra sông tắm rồi, sợ người bẩn làm em khó chịu.”

Nhớ lại việc anh vừa làm, nghe con trâu mộng này còn biết ra sông tắm rửa sạch sẽ trước khi về, cô thầm nghĩ: Đúng là có thể dạy dỗ! Được, hôm nay coi như bữa cơm này là phần thưởng cho anh!

Lúc Quỳnh bưng hết thức ăn ra, Đại đã dựng xong một cái giá gỗ, còn đặt lên hai tấm ván: “Vợ, để bên này này, anh vừa đốt ít sả đuổi muỗi, ngồi đây không bị cay mắt.”

Bữa tối ở quê thường ăn ngoài sân vì trong nhà quá oi bức.

Thấy Đại cũng khá chu đáo, Quỳnh lần đầu cảm thấy hài lòng: “Tôi chỉ làm một món mặn thôi đấy.”

Ngửi thấy mùi thơm, Đại đã nuốt nước bọt ừng ực. Thấy đĩa dưa chuột trộn nộm, anh cầm một miếng bánh lên ngửi: “Vợ, đây là bánh gì mà thơm thế?”

“Còn bánh gì nữa, tôi cho hai quả trứng vào bột gạo thô, nhào lên rồi cuốn ít bí xanh thái sợi vào rán thôi. Mau ăn đi, đói chết mất.”

Đại không dám hỏi nữa, thực ra anh còn đói hơn.

Chóp chép vài miếng, một cái bánh lớn đã chui tọt vào bụng. Đại liếʍ môi: “Vợ, em giỏi thật đấy, anh chưa bao giờ được ăn loại bánh nào ngon như thế này.”

Với tài nấu nướng của anh ư?

Món ăn nấu ra còn khó coi hơn cả phân, sao có thể so sánh với người đã học lỏm ở quán ăn nhỏ hai năm như cô được?

“Có nguyên liệu tốt thì đương nhiên là ngon rồi. Lần sau xuống chợ huyện mua bột gạo ngon về làm còn ngon hơn nữa. Với lại cháo nấu bằng gạo giã này cũng khó nuốt quá, sau này đừng mua loại gạo này nữa, mua gạo trắng ấy.”

Bột gạo ngon một cân phải hai mươi đồng, bột gạo thô chỉ có tám đồng. Nếu không phải vì có cô, cả năm anh cũng không dám ăn một lần.

Phải biết rằng sức ăn của anh rất lớn, cứ ăn như thế này thì anh sẽ không còn tiền để xây nhà mới, mua quần áo mới cho cô nữa.

“Vợ à, chuyện đó... có thể đợi một thời gian được không?”

“Đợi cái gì mà đợi? Đừng nói với tôi là anh không có tiền để mua ít gạo với bột gạo đấy nhé?”

“Không phải.”

Quỳnh trừng mắt: “Vậy tức là anh vẫn còn tiền?”

Đại thật thà gật đầu: “Vẫn còn một ít.”

Ánh mắt Quỳnh trở nên sắc lẹm, giọng cũng cao hơn: “Nếu không phải không có tiền, thì là anh không nỡ tiêu cho tôi chứ gì?”

Thấy vợ đột nhiên nổi giận, Đại vội giải thích: “Không, không phải... Không phải như vậy...”

Quỳnh muốn thử xem phẩm chất của con trâu mộng này thế nào, nên cố tình gây sự:

“Còn nói không phải? Vậy là thế nào? Anh có tiền mà không mua bột gạo ngon, gạo trắng cho tôi, không phải là không nỡ tiêu cho tôi thì là gì? Đừng có ngụy biện nữa!”

Đại thấy mình ăn nói vụng về, có chút tủi thân:

“Vợ à, em còn phải ở đây cả năm nữa. Mùa hè trên núi qua đi, vài trận mưa thu là trời sẽ lạnh ngay. Trước đây anh ở một mình thì không sao, đàn ông lạnh hay đói cũng chịu được. Nhưng vợ à, em yếu ớt như vậy, anh muốn sửa lại nhà trước, rồi sắm thêm quần áo cho em... Tiền trong tay anh không nhiều, không thể tiêu hoang như vậy được...”