Chương 35: Tài lẻ của chàng thợ săn

Nhìn vẻ mặt sùng bái của Đại, tuy đây không thể gọi là có văn hóa, hoàn toàn là bịa chuyện, nhưng Quỳnh vẫn có chút đắc ý nho nhỏ, chỉ là nghe đến câu sau, cô kinh ngạc:

“Này, anh trâu mộng, anh nói gì thế?”

Đại cười hì hì: “Anh nói ngày kia chắc sẽ có mưa.”

Đôi mắt Quỳnh lập tức sáng rực: “Anh nói ngày kia có mưa? Sao anh biết?”

Đại lại cười thật thà, vui vẻ chỉ vào đám mây phía chân trời nói:

“Em ơi, em nhìn đám mây ở đằng kia xem, tuy gọi là ráng mây đỏ, nhưng màu sắc lớp ngoài của nó đã nhạt đi rồi, chẳng quá hai ngày nữa đám mây này sẽ đen kịt lại. Em nói xem, đám mây đó có phải là khuôn mặt của Vương Mẫu Nương Nương không? Mỗi lần nó đen lại là trời gần như sắp mưa rồi.”

Lời giải thích này, tuy phần lớn là nói đùa, nhưng ánh mắt của Quỳnh thực sự đã thay đổi: “Anh biết dự báo thời tiết à?”

Dự báo thời tiết là gì?

Đại lắc đầu: “Anh không hiểu em nói gì.”

Được rồi, thuật ngữ hiện đại này anh không hiểu.

Quỳnh kiên nhẫn hỏi: “Tức là anh nhìn mây là biết ngày mai trời nắng hay mưa, không ngờ anh còn có tài này, giỏi đấy, giỏi đấy!”

Tuy đây không phải là tài năng gì to tát, nhưng được vợ khen, Đại vui mừng khôn xiết:

“Ồ, đó gọi là thời tiết à? Em ơi, thật ra anh chỉ biết một chút thôi. Đó là vì ngày xưa cha anh thường lên núi săn bắn nên anh học được một ít. Sau này trên núi anh lại gặp một lão thợ săn, do hợp tính nên ông ấy cũng dạy anh thêm vài điều. Thật ra, đây cũng chẳng phải tài cán gì lớn, người trong núi nhiều người cũng biết nhìn mây, nếu không lỡ chưa lên đến núi mà trời đã mưa thì gay go lắm.”

Người trên núi đa số đều biết những điều này?

Thôi được, cô không phải người trên núi, cô hoàn toàn không biết những điều này cũng không mất mặt, phải không?

Vài ngày nữa sẽ mưa, vậy thì phải nhanh chóng bón phân cho ruộng, hai ngày sau mưa, vừa hay phân ngấm vào đất.

Ruộng bông này tuy chỉ có hai vạt, nhưng hai vạt này khá dài, tính ra cũng phải được nửa sào đất.

Quỳnh nghĩ, đợi đám bông này được mùa, cô sẽ không bán đi, mà dùng hết để làm chăn bông và áo bông cho mùa đông.

Còn tiền ư?

Cô nghĩ cách khác kiếm là được.

Hai người xem ruộng xong, Quỳnh hái hai quả dưa chuột, một nắm đỗ đũa, một quả bầu rồi về nhà.

Quỳnh là người miền xuôi, hoàn toàn không biết làm các món bánh bao, mèn mén gì gì đó.

Tuy nhiên, cô biết đồ xôi, làm bún, làm miến, nấu mì.

Hôm qua Đại xuống núi đã mua không ít đồ theo lời cô dặn, dĩ nhiên bao gồm cả những thứ thiết yếu cho ăn mặc.

Đại đi bón phân cho bông, Quỳnh xem qua mấy thùng gỗ đựng đồ ăn, múc ra hơn nửa bát gạo lứt và bột ngô, vo sạch rồi cho vào nồi nấu cháo.

Quỳnh tuy không phải đầu bếp chuyên nghiệp, nhưng dù sao cũng từng làm thêm hai năm ở quán ăn vặt.

Các món ăn đặc sản cô không rành, nhưng làm vài món ăn dân dã thì vẫn được.

Bột gạo tinh thì không có, nhưng bột gạo thô thì có khá nhiều.

Cô đổ bột gạo thô vào một cái gáo dừa, đập hai quả trứng gà, thêm nước hòa loãng, rồi từ từ trộn đều cho đến khi trứng và bột quyện vào nhau, sau đó mới dùng sức nhào kỹ.

Nhà không có thịt lợn, may mà Đại có mua một ít mỡ khổ về.

Quỳnh trước tiên thắng mỡ lấy nước, sau đó trộn tóp mỡ với bí đao thái sợi xào sơ, nêm nếm vừa ăn rồi múc ra. Sau đó cô trộn hỗn hợp này với bột đã nhào, nặn thành từng chiếc bánh dẹt, đặt lên thành nồi nướng từ từ.

Vừa nướng bánh cô vừa thái dưa chuột, không có tỏi băm thì đập ít gừng, trước tiên ướp muối rồi để riêng.

Quỳnh biết con trâu kia ăn rất khỏe, mười chiếc bánh lớn nướng xong xếp đầy một cái đĩa lớn trong nồi, thơm nức mũi vô cùng hấp dẫn.

Sau khi gánh mười gánh phân chuồng từ nhà vệ sinh của chú hai để tưới xong ruộng bông, cả người Đại ướt sũng không còn một sợi chỉ khô.

Sợ vợ nhỏ chê mình hôi, Đại để thùng phân ở ngoài sân sau rồi đi thẳng ra bờ sông.

“Đại, hôm nay đi tắm sớm thế?”

Thấy là ông Sinh đang rửa chân dưới sông, Đại vui vẻ chào một tiếng: “Chú Sinh, chú chuẩn bị về rồi à?”

Ông Sinh vẻ mặt mờ ám hỏi: “Tắm rửa sạch sẽ rồi mới vào nhà, sợ vợ nhỏ đẹp của cậu chê chứ gì?”

Đại cười ngây ngô: “Ấy, vừa mới tưới ít phân cho ruộng bông, cả người hôi quá. Không tắm rửa mà vào nhà, lát nữa nấu cơm khéo lại ám mùi vào cơm mất.”

Là người nhìn cậu nhóc này lớn lên, ông Sinh nào không biết tính cách của nó? Tuy cậu ta chịu khó, người cũng khá thông minh, nhưng không phải là người gọn gàng sạch sẽ đến thế.

Lập tức ông Sinh cười đầy ghen tị hỏi: “Đại, cậu sợ làm cơm hôi vợ nhỏ của cậu không ăn, nói thật đi, tối qua thế nào rồi?”