Chương 30: Nước cờ cao tay

Nhìn người phụ nữ đang giả vờ khóc lóc bất chấp ánh mắt khinh bỉ của mọi người, Quỳnh đợi đến khi khóe miệng không còn co giật nữa mới lên tiếng:

“Cô gái này, cô đừng khóc nữa, thấy cô đau lòng như vậy, tôi cũng thấy ngại. Chúng ta đều là phụ nữ, phụ nữ hiểu nỗi khổ của nhau, nếu cô thật lòng với ân nhân, tôi quyết không phá hỏng chuyện tốt của cô.

Bây giờ ân nhân vì tôi mà tốn mất mười quan tiền, chỉ cần cô gái đồng ý, tôi sẽ nhường lại vị trí này, giao lại căn nhà này cho cô, một năm sau tôi sẽ giúp anh ấy trả hết khoản nợ mười quan tiền đó, cô thấy thế nào?”

Cái gì?

Cô gái này nhường cho Thị Hoà gả cho Đại?

Mà mười quan tiền Đại cứu cô gái này lại là tiền đi vay?

Trong phút chốc, những người dân quê chất phác đều ngây người.

Đây là chuyện gì vậy, chẳng lẽ cô gái này thật sự không định làm vợ của Đại sao?

Ơn cứu mạng, lấy thân báo đáp, cô gái này chưa từng xem kịch hay sao?

Người khác thì ngơ ngác xem kịch, nhưng Đại thì thật sự tức giận: “Quỳnh! Vợ ơi...”

Quỳnh bịt tai lại: “Đại, anh hét to thế làm gì? Tôi có điếc đâu! Anh đừng gọi tôi là vợ, tôi chỉ ở tạm nhà anh thôi. Cô Hoà, cô vẫn chưa trả lời tôi đấy, có đồng ý hay không thì cho một lời đi chứ!”

Mọi người thấy Quỳnh thật sự không có ý định làm vợ Đại, lập tức mấy gã trai tân có ý đồ riêng hùa vào:

“Hoà, chẳng phải lúc nãy cô nói đòi tiền đòi nhà là để thử lòng Đại sao? Bây giờ người ta nhường chỗ rồi, cô đồng ý đi chứ!”

Thị Hoà bị mọi người nói cho đỏ bừng mặt, chiếm lấy Đại là một chuyện, nhưng đó cũng phải là trong điều kiện anh ta đáp ứng được yêu cầu.

Nhưng bây giờ anh ta không những không có nhà, không có tiền, mà còn nợ bên ngoài mười quan tiền?

Chỉ với dáng vẻ yếu đuối của cô gái này, liệu có kiếm nổi mười quan tiền không?

Hơn nữa, dù cô ta có kiếm được, thì cũng phải bao nhiêu năm sau?

Nhưng, nếu lúc này thị không lên tiếng, có phải thị sẽ mất cơ hội mãi mãi không?

Thấy mọi người đều đang xem kịch, Thị Hoà đến tay chân cũng không biết để đâu cho phải, chỉ ước gì có một tiếng sét đánh xuống, đánh chết hết đám người này đi!

Bà goá Điền đã sớm đứng trong đám đông xem kịch, con gái mình nghĩ gì, làm sao bà ta không biết?

Con gái bà ta thích Đại là một chuyện, nhưng Đại một mình gánh vác cuộc sống của hai gia đình, con gái bà ta gả vào đó liệu có được sống sung sướиɠ không?

Nghe nói cô gái này cũng không có ý định làm vợ Đại, bà goá Điền cho rằng Quỳnh chắc cũng biết Đại còn phải lo cho cả nhà Văn Tú nên không muốn ở lại.

Thấy con gái có vẻ sắp đồng ý, bà ta vội vàng hét lên từ phía sau đám đông:

“Ai nói là thử lòng? Con Hoà nhà tôi xinh như hoa như ngọc, ai muốn cưới nó, một căn nhà mới, ba mươi quan tiền lễ vật thách cưới, một đồng cũng không được thiếu!”

Xinh như hoa như ngọc?

Người đàn bà này mà cũng gọi là xinh như hoa như ngọc?

Sao không gọi luôn là nghiêng nước nghiêng thành, chim sa cá lặn đi?

Quỳnh vừa nghe tiếng la hét của bà già này, toàn thân lập tức nổi da gà!

Điều kiện này vừa đưa ra, đám trai tân ồ lên chế giễu: “Một căn nhà mới, ba mươi quan tiền? Tôi hỏi bà goá Điền, con Hoà nhà bà là tiên nữ hạ phàm đấy à?”

“Con Hoà mà cũng xinh như hoa như ngọc á? Bông hoa đó chắc là hoa cỏ đuôi chó nhỉ?”

“Ha ha ha... Hoa cỏ đuôi chó cũng là hoa, còn mày chỉ là một cọng cỏ đuôi chó thôi!”

“Hi hi, tôi thấy có khi nào là hồ ly tinh chuyển thế không?”

“Thế thì phải cẩn thận đấy, nếu thật là vậy thì càng không được cưới, tinh khí bị hút cạn thì còn gì là mạng nữa?”

“Tôi thấy ấy, nếu không thì làm gì có giá cao như vậy?”

Bị mọi người chế giễu, mặt Thị Hoà đỏ bừng như uống rượu, thị tức đến hai tay nắm chặt. Thực ra thị cũng không nhất thiết phải gả cho Đại, chỉ là thị chưa quyến rũ được anh ta mà thôi.

Thị không thể trút giận lên người khác, nên tất cả sự tức giận này, Thị Hoà đều đổ lên đầu Quỳnh, ánh mắt hận thù như muốn ăn tươi nuốt sống cô.