Chương 29: Màn kịch đòi chồng

“Anh Đại, anh đã hứa sẽ cưới em mà, vì cô ta không phải vợ anh, bây giờ anh lại để một người con gái đơn độc ở trong nhà, còn ra thể thống gì nữa? Chẳng lẽ anh thấy cô gái này xinh đẹp hơn em nên đã thay lòng đổi dạ rồi sao?”

Quỳnh vừa nghe lời của Thị Hoà, lập tức có một đàn quạ bay qua đầu.

Con trâu mộng này cũng có người tranh giành sao?

Nhưng vẻ mặt của cô gái này, sao lại giống như Quỳnh đã cướp mất người đàn ông của thị vậy?

Hình như mấy ngày nay, cô không hề thấy trong nhà này có bà chủ nào cả?

Trời ạ!

Có người đến kiếm chuyện rồi sao?

Quỳnh lập tức cảm thấy phấn khích.

Chị gái à, nếu chị thật sự cướp được con trâu mộng này, tôi đây sẽ đốt một tràng pháo ăn mừng để cảm ơn chị!

Những lời này của Thị Hoà lại khiến Đại ngây người, anh hứa cưới Thị Hoà bao giờ?

Đại không phủ nhận, là đàn ông, dám làm dám chịu.

Anh thừa nhận trước đây mình từng có suy nghĩ đó, nhưng chẳng phải nhà người ta đã từ chối thẳng thừng rồi sao?

Hơn nữa, chuyện này cũng đã qua gần một năm rồi, bây giờ lôi ra nói lại, Thị Hoà có ý gì?

Vợ bé nhỏ của mình ngày nào cũng chỉ muốn bỏ đi, bây giờ Thị Hoà lại đến gây rối, lỡ cô ấy tức giận thì phải làm sao?

Nhìn vẻ mặt thích thú của vợ mình, Đại có chút không vui:

“Hoà, tôi không có ý định cưới cô, cô đừng nói bừa!”

Thị Hoà làm bộ mặt như sắp khóc:

“Anh Đại, sao anh có thể như vậy? Lúc trước chẳng phải anh đã đến hỏi mẹ em, cưới em cần bao nhiêu lễ vật thách cưới sao? Chuyện này trong làng không ít người biết, anh cứ hỏi mọi người xem, sao anh lại đột nhiên thay lòng đổi dạ như vậy? Có phải đúng như lời bà nội nói, anh đã bị con hồ ly tinh này làm cho mê muội rồi không?”

Một năm trước vì Thị Hoà có chút ý tứ với anh, Đại biết lúc đó anh quả thực đã rung động.

Lúc ấy, Đại không có suy nghĩ gì nhiều, chỉ muốn cưới một người vợ, sinh vài đứa con, sống một cuộc sống bình yên là được.

Tuy Thị Hoà trông rất bình thường, nhưng anh cũng đã lớn tuổi, nhà lại nghèo, có người chịu làm vợ anh đã là tốt lắm rồi, lúc đó Đại thật sự không nghĩ nhiều.

Chỉ là bà goá Điền biết chuyện này, lúc đó đã không hề khách sáo với anh.

Thấy mẹ con họ cố tình đến phá đám, Đại cũng không cần giữ thể diện cho Thị Hoà nữa:

“Hoà, lúc đó tôi có thưa chuyện với mẹ cô, nói muốn cưới cô. Nhưng chẳng phải mẹ cô nói tôi phải xây một căn nhà còn tốt hơn nhà của em trai tôi, chuẩn bị đủ ba mươi quan tiền mới có tư cách sao, nếu không thì đừng tơ tưởng đến cô nữa. Tôi thừa nhận mình không có khả năng đó, từ sau khi mẹ cô nói vậy, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện này nữa.”

Đại là chàng trai ưu tú nhất trong làng họ, nếu không phải nhà anh quá nghèo, đâu đến lượt một góa phụ như thị kén chọn?

Thấy vẻ mặt giận dữ của Đại, trong lòng Thị Hoà thực sự hối hận vô cùng, nhưng hối hận không có nghĩa là thị đã từ bỏ:

“Anh Đại, đó là mẹ em thử lòng anh thôi, bà muốn xem anh có thực sự quyết tâm cưới em không. Em vẫn luôn nghĩ, sau này anh không vội nhắc chuyện cưới xin là vì anh chưa chuẩn bị xong, nhưng bây giờ anh lại vì một con hồ ly tinh mà ruồng rẫy em? Hu hu hu... Anh Đại, anh thật quá đáng, uổng công em vẫn luôn giữ mình vì anh...”

Giữ mình vì Đại?

Thị Hoà lại nói thị vẫn luôn giữ mình vì Đại?

Vậy mấy hôm trước trong bụi rậm bên bờ sông, là ai đã vui vẻ với bọn họ?

Trong phút chốc, khóe miệng của mấy gã trai tân nhếch lên cao hơn cả cán cân.

Còn Quỳnh thì bị Thị Hoà hết lần này đến lần khác gọi là hồ ly tinh làm cho nổi giận.

Muốn gả cho con trâu mộng này ư? Con hà mã kia, cô không thấy trong mắt người đàn ông này có sự chán ghét dành cho cô sao? Muốn tự rước lấy nhục phải không?

Ha ha ha! Tôi tác thành cho cô!

Lát nữa nhớ cảm ơn tôi cho đàng hoàng nhé, tốt nhất là tặng tôi một lá cờ ghi: Chuyên gia hại người!

Dù Quỳnh có là một nữ hán tử thời hiện đại, cô cũng phải chịu thua trước độ dày da mặt của Thị Hoà!

Giữa thanh thiên bạch nhật, tranh giành đàn ông thì thôi đi, lại còn dám chửi cô?

Tuy Quỳnh không quan tâm đến việc làm hồ ly tinh, nhưng bị người khác chửi lại là chuyện khác.