Bà cụ Hà lại bị những lời của Quỳnh chọc cho tức đến gào lên:
“Đại, Đại, mau đuổi nó ra ngoài cho tao! Nhanh lên, đuổi nó đi ngay... nếu không tao gọi ông nội mày về dạy dỗ mày...”
Thấy bà cụ Hà lại lôi cả ông cụ ra, sắc mặt bà Lễ lập tức thay đổi.
Đứa cháu trai này của mình tuy không thân với bà nội nhưng lại rất hiếu thuận với ông nội...
Tất nhiên Đại sẽ không đuổi Quỳnh đi, anh càng biết rõ ông nội mình tuy không quan tâm đến bà nội nhưng ông cũng không phải người vô lý như bà.
Đối mặt với đám đông hàng xóm, Đại cũng không thể làm trái ý bề trên:
“Bà nội, cháu không thể đuổi cô ấy đi được, cô ấy còn nợ cháu mười quan tiền đấy! Cháu mà đuổi cô ấy đi, số tiền đó phải làm sao?”
“Cái gì? Mày nói cái gì? Mày thật sự vì con hồ ly tinh này mà tiêu hết mười quan tiền à? Thằng phá của này, có nhiều tiền như vậy mà không biết hiếu kính bà già này, em họ con chú ba nhà mày còn chưa có vợ, thế mà mày lại dám tiêu mười quan tiền cho con hồ ly tinh này? Đồ phá của, bà đánh chết mày!”
Đại biết hễ nhắc đến tiền là bà nội anh sẽ chẳng còn nhớ gì khác.
Dù sao sức của bà cũng không lớn, anh cứ đứng yên chịu vài cái đánh của bà.
“Đồ vô tích sự, lần trước bảo mày cho bà một quan tiền mua ít thịt ăn mày còn không muốn, vậy mà lại dám tiêu nhiều tiền như thế nhặt một con tiện nhân về, mau đem nó bán đi cho bà!”
Lời của bà cụ Hà vừa dứt, Quỳnh đang đứng xem con trâu ngốc kia bị đánh lên tiếng châm chọc:
“Bà già, tôi thấy bà lớn tuổi rồi, đầu óc cũng lú lẫn rồi, hay là sớm chui vào quan tài cho xong đi! Con trâu mộng này từng này tuổi đầu chưa có vợ, bà là bậc trên không lo lắng, lại chỉ suốt ngày nghĩ đến ăn thịt, lòng dạ bà cũng độc ác quá nhỉ?”
Người già sợ nhất là chết, thấy Quỳnh dám rủa mình chết, bà cụ Hà lập tức chuyển mục tiêu, chỉ vào mặt Quỳnh mà chửi mắng:
“Đồ điếm! Con đĩ ranh không biết xấu hổ, mày dám rủa bà già này chết sớm, Đại, mau dạy dỗ nó một trận cho bà!”
Dù chỉ mới ở chung ba ngày, nhưng Quỳnh đã sớm nắm bắt được tính cách của con trâu mộng này: bề ngoài thật thà, nhưng bụng dạ khó lường, cố chấp, và rất đàn ông.
Bà cụ Hà bảo anh đánh cô, Quỳnh thấy buồn cười, cách đối phó với loại đàn bà chanh chua này chính là phải chanh chua hơn cả thị!
Quỳnh biết hôm nay nếu để bà già này chiếm thế thượng phong thì một năm sắp tới, cô sẽ không có ngày nào yên ổn!
Quỳnh cô không phải loại đàn bà chanh chua, nhưng tuyệt đối không phải kiểu hiền thê lương mẫu nhu nhược, đáng thương.
Nguyên tắc sống của cô trước nay là: đến là đón, đυ.ng là trụng, vui trước tính sau.
“Bà già trơ trẽn, tôi không phải rủa bà, mà là bà thật sự già đến vô dụng rồi. Bà lại vì miếng ăn mà xúi giục cháu ruột mình phạm pháp, bà không chết sớm thì cũng sẽ làm hại con cháu. Bà chết sớm là tạo phúc cho con cháu đời sau, chết đúng chỗ, chết có ý nghĩa, bà nên cảm thấy vui mừng và tự hào vì cái chết sớm của mình mới phải!”
Phạm pháp?
Bà cụ Hà cả đời còn chưa biết viết tên mình, làm sao biết phạm pháp là gì?
Quỳnh nói vậy cũng không dọa được bà ta:
“Con đĩ này, đừng có ở đây dọa bà, đừng tưởng bà già này không biết chữ là mày dọa được! Mày là người cháu trai lớn của bà nhặt về, nó bán mày thì đã sao? Phạm pháp gì chứ? Bà đây không tin!”
Trong lúc cãi vã, người đến hóng hớt ngày một đông.
Nghe thấy tiếng la hét của bà cụ Hà, người trong làng vốn ít trò giải trí, thấy có kịch hay kéo đến một đám đông.
Có người kinh ngạc trước vẻ đẹp của Quỳnh, có người ngạc nhiên vì sự đanh đá của cô, có người lại thầm khen ngợi sự dũng cảm của cô, phải biết rằng bà cụ Hà chính là một người đàn bà chanh chua có tiếng trong làng này!
Người khác có thể không biết sự lợi hại của bà cụ Hà, nhưng những người thân quen với nhà họ Trần thì lại rõ mồn một.
Năm xưa mẹ của Đại mất khi em gái mới năm tuổi, mấy năm đầu khi em gái còn nhỏ, bà ta chẳng thèm ngó ngàng tới, càng không quan tâm ba anh em mồ côi cha mẹ này sống chết ra sao, có gì ăn không, mặc quần áo hay quấn lá cây?
Nhưng khi em gái lên bảy, tám tuổi, tự biết nấu cơm làm việc nhà, bà già này lại lấy cớ chăm sóc và dạy dỗ con bé, đón cô bé về sai vặt như con ở thì thôi, lại còn bắt Đại mỗi năm phải nộp bốn quan tiền cơm.
Hầu hết những người có lương tâm trong làng đều không ưa hành vi của bà cụ Hà, nhưng dù sao cũng là chuyện nhà người ta, họ không tiện xen vào.
Chuyện trong nhà khó tỏ, huống chi họ chỉ là dân thường?
Lần này Quỳnh dám đối đầu với bà ta, có người lập tức cảm thấy hả hê trong lòng, đồng thời cho rằng cô gái xinh đẹp này là người tốt.