Cơn tức của Quỳnh không hề ảnh hưởng đến tâm trạng của Đại.
Mấy năm trước, anh gặp được một lão thợ săn trên núi, ông là một người già có kinh nghiệm sống phong phú. Hai người cùng nhau đi săn mấy năm, anh học được từ lão thợ săn không ít điều.
Thấy vợ giận, anh tuy trong lòng vui mừng nhưng lại sợ cô tức giận hại thân, vội vàng dỗ dành:
“Em, vợ yêu, chẳng phải do anh ăn nói vụng về sao? Anh rõ ràng đã nói theo lời em, nhưng người khác cứ muốn hiểu thành như vậy, anh đây cũng đành chịu thôi, phải không?”
“Cút, cút đi! Đừng có ở đây làm phiền tôi nữa, không ngờ anh trông có vẻ thật thà mà lại gian xảo như vậy, tôi đúng là nhìn lầm người rồi! Đợi tôi phất lên, xem tôi có ném anh ra tận chân trời không!”
“Hì hì... Em, anh thật sự không nói như vậy, là do người khác nghe không hiểu thôi. Em cũng biết anh ăn nói vụng về mà, đừng giận nữa. Anh không sợ em sát chồng, còn chuyện con cái anh càng không tin, sang năm chúng ta sinh vài đứa cho người ta xem, xem em có biết sinh không!”
Sinh vài đứa?
Cơn giận của Quỳnh lập tức bùng nổ, cô vung nắm đấm lên ngực Đại: “Sinh, sinh cái mả mẹ nhà anh ấy! Tôi không phải lợn nái!”
Vợ nói chuyện sinh con?
Tốt quá rồi!
Đại không sợ vợ đánh, hai tay ôm chặt người cô vào lòng: “Em, em, sao em lại là lợn nái được? Em là mẹ của con anh mà...”
“Cút, cút ngay cho tôi! Còn nói nữa, tôi đá chết anh!”
Quỳnh bị anh càng nói càng tức, đang định tung một cước đá chết gã trai quê này thì ngoài sân lại có người đến.
“Đại... Đại, mày chết đâu rồi ra đây cho tao!”
Nghe thấy giọng nói hổn hển của bà nội kế, Đại cười áy náy: “Em, bà nội đến, anh ra gặp bà một chút...”
Bà cụ Hà ở ngoài sân nghe thấy lời này, lập tức cao giọng:
“Con đàn bà vô giáo dục từ đâu đến, dám hỗn xược với ân nhân như vậy? Đại, còn không mau đuổi con hồ ly tinh này ra ngoài cho tao!”
Tiếng nói này truyền đến khiến Quỳnh sững người.
Đây là Dung Ma Ma từ đâu xuất hiện vậy?
Mở miệng ra đã mắng cô là hồ ly tinh, cô đã quyến rũ chồng của bà ta à?
Phì phì phì!
Chỉ nghe giọng nói này cũng biết là một bà già da nhăn nheo, chồng của một bà già như vậy chắc là một lão già biếи ŧɦái rồi?
Quỳnh suýt nữa thì tự làm mình buồn nôn!
Bước ra khỏi cửa, nhìn thấy quả nhiên là một bà lão mặt đầy nếp nhăn lại còn tỏ vẻ bề trên, Quỳnh vốn đang tức giận vỗ tay: “Tốt, tốt lắm, quá tốt rồi! Đại, anh cứ để tôi đi đi, tôi sẽ cảm kích anh cả đời sau!”
Anh không cần cô cảm kích cả đời sau, anh chỉ cần đời này cô làm vợ anh là đủ rồi!
Đã nói là làm vợ anh một năm, bây giờ có cơ hội là cô lại muốn chạy?
Không có cửa đâu!
Đại nhìn vợ nhỏ chỉ mong có chuyện để kiếm cớ, trong lòng có chút buồn bã, nhưng lúc này không phải là lúc đấu khẩu với cô. Tối nay anh nhất định phải cắn cô mấy cái thật đau để hả giận!
Đại nén lại ham muốn vác người vào nhà ném lên giường, bước đến trước mặt bà cụ Hà, ngoan ngoãn hỏi:
“Bà nội, sao bà lại đến đây ạ?”
Bà cụ Hà bị thái độ lúc nãy của Quỳnh làm cho tức điên, lúc này đang không có chỗ xả giận, trút hết lên người Đại:
“Mày hỏi sao tao không đến? Tao vốn tưởng mày là một đứa thật thà, ai ngờ mày lại lẳng lặng mang một con hồ ly tinh về. Tao mà không đến, mày có bị nó ăn không còn mảnh xương cũng không ai hay biết!”
Ăn cả xương sao?
Răng của Quỳnh tốt đến thế cơ à, gặm nổi cả con trâu mộng này sao?
Bà già chết tiệt, tôi đây có phải chó sói đâu!
Muốn ăn thì tự đi mà ăn!
Xương cứng như vậy, tôi không muốn làm mẻ răng của mình đâu!
“Ha ha ha... Bà lão này là ai vậy? Chẳng lẽ có đôi mắt thần hay sao? Vừa gặp đã bảo tôi là hồ ly tinh, nếu bà không có mắt nhìn xuyên thấu thì làm sao biết được chứ?
Nhưng này bà già, tôi nói cho bà biết, hồ ly tinh không phải là chó, sao lại đi ăn thịt trâu chứ? Bà cứ yên tâm, dạ dày tôi không tốt, nuốt không trôi con trâu mộng này đâu, nếu bà muốn ăn thịt bò thì cứ tự nhiên mang đi!”
Bà Lễ nhìn cô gái nhỏ đứng ở cửa với khuôn mặt trắng trẻo, thân hình mềm mại, ngực nở eo thon, miệng lưỡi lại lanh lợi, bị những lời của cô làm cho ngây người.
Trên đời lại có người con gái tùy tiện ngang ngược như vậy sao?
Nếu Quỳnh biết trong lòng bà nghĩ gì, chắc mắt phải trợn trắng lên quá. Hiền như chị Dậu còn dám mukbang cai lệ kia kìa, con gái dưới xuôi chỉ có giỏi nhịn chứ không có đứa nào hiền hết ráo.
Bà Lễ cả đời quanh quẩn trong xóm núi, đương nhiên không biết con gái ngoài kia như thế nào, nhưng trong lòng bà lại không hề ghét Quỳnh.
Mẹ chồng của mình đã tác oai tác quái ở nhà họ Trần mấy chục năm, hôm nay có người chọc tức được bà ta đến mức không làm gì được, thật là hả dạ!