Bà Lễ chỉ có thể âm thầm thương cảm cho cháu trai, nhưng bà là người thật thà, không dám trái ý mẹ chồng.
Hôm nay nếu không phải cô ba không có nhà, bà cũng sẽ không để bà ta kéo đi cùng.
“Mẹ, mẹ đừng vội như vậy, nếu cô gái này làm vợ của Đại, chẳng lẽ nó lại không đưa về ra mắt mẹ sao?”
Bà cụ Hà trừng mắt:
“Vợ con gì? Chỉ là một con đàn bà sát chồng bị nhà chồng ruồng bỏ, sao có thể làm vợ của cháu trai tao được? Không được, đợi nó đưa người về ra mắt tao thì hỏng hết chuyện à? Nhanh lên, tao phải bắt nó bán con nhỏ đó đi!”
Bán đi?
Bà già này quả nhiên có ý định đó!
Hơn nữa, cô gái này Đại đã phải bỏ ra mười quan tiền, bán cho ai bây giờ?
Với lại, cháu trai của mình sắp hai mươi lăm tuổi, bản thân còn chưa có vợ, đã đưa người ta về rồi, sao có thể bán đi được?
Bà Lễ là người thật thà, năm xưa cũng vì cha ở nhà bệnh nặng, đúng lúc gặp một người muốn tìm vợ.
Lúc đó, bà Lễ tưởng là cha của Đại mua vợ cho mình, nên bà đã bán mình với giá mười quan tiền để chữa bệnh cho cha ruột. Ai ngờ về đến nơi mới biết không phải ông cưới vợ cho mình mà là cưới cho em trai ông.
Lúc bà Lễ biết thì đã muộn, nhưng trong lòng bà vẫn luôn yêu mến người anh chồng đó, cho dù một năm sau ông lại cưới một người vợ khác về, bà cũng không hề oán hận, chỉ âm thầm giữ ông trong tim.
Mười năm trước người đó gặp nạn, bà Lễ đang mang thai đứa con út, hôm đó bị sảy thai, từ đó về sau bà không mang thai được nữa, cả đời chỉ có hai con trai và hai con gái.
Bà Lễ được gả vào nhà họ Trần khi mới mười bốn tuổi, đến năm mười tám tuổi mới sinh con trai cả, con trai cả năm nay đã hai mươi tuổi.
Bao nhiêu năm nay, Đại đã thay thế vị trí của cha mình, luôn giúp đỡ gia đình bà Lễ, trong lòng bà đều biết rõ.
Mẹ của cha Đại là người vợ cưới hỏi đàng hoàng của ông cụ, tiếc là lúc sinh con thì qua đời.
Bà cụ Hà bây giờ, chẳng qua chỉ là một góa phụ mà ông cụ sau này cưới về.
Nhưng bà Lễ cảm thấy mẹ chồng mình cũng là người có phúc, vừa vào cửa nhà họ Trần năm đó đã sinh ra chồng mình.
Vài năm sau lại sinh ra chú ba, chú tư và cô út. Nhờ công lao của bà ta, nhánh của họ từ một chi đã phát triển thành bốn năm chi.
Lúc này, Quỳnh đang tức giận nhìn Đại, bảo anh làm một việc mà lại làm thành ra thế này, rõ ràng đây không phải ý của cô, lại bị anh làm cho lệch lạc hết.
Cô chỉ bảo Đại nói với bên ngoài rằng cô là một cô gái chạy nạn từ nơi khác đến, vì không được nhà chồng dung thứ nên bỏ trốn, trên đường gặp kẻ xấu được anh cứu giúp, thế mà anh tự động thêm thắt bao nhiêu chuyện.
Quỳnh càng không biết rằng, bên ngoài đã đồn ầm lên rằng cô là một người đàn bà vừa sát chồng vừa không biết đẻ, mà bà nội anh ta còn đến tìm cô gây sự!
“Tránh ra! Bảo anh làm một việc cũng không xong, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!”
Vợ mình mặc bộ quần áo mới anh mua, tuy chỉ là vải thô, nhưng lại đẹp đến thế, tựa như tiên nữ hạ phàm.
Đại chỉ mải ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn sinh động đáng yêu của vợ, hoàn toàn không nghe thấy cô đang mắng mình.
Lời đồn đó là do anh cố ý truyền ra ngoài, cốt để cho đám trai ế trong làng không dám tơ tưởng đến vợ mình.
Người trong làng, nhà nào cưới vợ mà không phải để sinh con?
Gã trai ế nào dám vì cưới vợ mà không cần mạng?
Vợ của anh có biết đẻ hay không, có phải là người bị nhà chồng ruồng bỏ hay không, Đại anh sao có thể không rõ? Nhưng người khác không rõ mà!
Trong phút chốc, Đại tự đắc vì sự thông minh của mình.
Xem vợ còn muốn gả cho ai nữa!