“Ha ha ha... Tứ, mày kiếm chuyện để bị đánh đấy à?”
Nguyễn Tứ biết Thị Hoà là một người đàn bà đanh đá, bị tát một cái cũng chỉ như gãi ngứa, anh ta cười hì hì vỗ vỗ vào đũng quần:
“Tao là đồ vô tích sự, nhưng mày cũng có phải người đẹp đâu? Đánh đi, đánh đi, hay là tát vào đây mấy cái này? Chúng ta vừa hay thành một đôi?”
Nhìn bộ dạng bỉ ổi của Nguyễn Tứ, Thị Hoà tức không chịu nổi, giơ tay ra định túm lấy đũng quần anh ta:
“Thèm đàn bà đến phát điên rồi phải không? Để bà đây vặn đứt đi cho mày hết thèm!”
Nguyễn Tứ vẫn cười hì hì đứng dậy bỏ chạy:
“Ối ối, cái này không được, vặn đứt rồi thì con tao từ đâu ra? Lỡ một ngày nào đó, tao cũng có một cô vợ xinh đẹp từ trên trời rơi xuống như nhà thằng Đại, chẳng phải là chỉ biết đứng nhìn à?”
Thị Mai vẫn ngồi bên cạnh không nói lời nào. Lúc nãy thị đã nhìn thấy Quỳnh. Dáng vẻ vừa có thân hình vừa có khuôn mặt của Quỳnh đã khiến lòng thị tràn ngập ghen tị.
Thị gả cho Văn Tú, một là vì ham mê vẻ ngoài tuấn tú của anh ta, hai là vì nghĩ rằng Đại khó mà lấy được vợ.
Chỉ cần Đại cả đời không lấy được vợ, thì số tiền anh kiếm được sẽ đều thuộc về vợ chồng thị.
Thế nhưng bây giờ Đại không những mang về một người đàn bà, mà còn là một người đàn bà xinh đẹp như vậy, trong lòng Thị Mai căm hận đến cực điểm.
Nghe mọi người trêu đùa, Thị Mai quyết định, nhất định phải tìm cách đuổi con hồ ly tinh đó đi!
“Này Tứ, một con đàn bà sát chồng, có xinh đẹp đến mấy cũng vô dụng, chỉ sợ có mạng lấy về mà không có mạng hưởng, đợi mày chết rồi thì lại tốt cho kẻ khác thôi! Hơn nữa, nghe nói là loại đàn bà không biết đẻ, lấy về thì được cái tích sự gì!”
Thím Tân ghé sát vào người Thị Mai: “Gì cơ? Mai, con này không chỉ sát chồng mà còn không biết đẻ à?”
Thị Mai trong lòng không chắc chắn, thị chỉ nghe nói người đàn bà mà anh chồng mình cứu về đã từng lấy chồng nhưng không có con. Vì chính thị cũng đã lấy chồng gần hai năm mà vẫn chưa có thai, nên thị không dám khẳng định.
Nhưng lời này Thị Mai sẽ không nói với bất kỳ ai, thị cố tình hạ thấp giọng:
“Thím ơi, cháu chỉ nghe nói nhà chồng vì chuyện này mới muốn bán cô ta đi. Nếu cô ta có thể sinh con thì sao lấy chồng mấy năm mà chưa đẻ được quả trứng nào? Một hai năm thì còn nói được, nhưng nghe nói đã lấy chồng mấy năm rồi. Theo cháu thấy, chuyện này rất có khả năng, không lẽ nhà chồng cô ta không còn anh em nào khác à?”
Ở nông thôn, con gái nhà nghèo mười hai tuổi đã đi lấy chồng là chuyện thường, đặc biệt là những cô gái chạy nạn từ nơi khác đến, mười một mười hai tuổi lấy chồng lại càng nhiều, vì vậy lời của Thị Mai, thím Tân không hề nghi ngờ.
“Vừa sát chồng, vừa không biết đẻ, thế bà già nhà mày có đồng ý không?”
Thị Mai nghe vậy mắt sáng lên: Đúng rồi, chỉ cần để bà nội biết chuyện của con hồ ly tinh này, làm sao bà có thể để người đàn bà này ở lại?
Bà cụ Hà nghe tin cháu trai cả nhặt được một cô gái về, vội đến mức đi không vững:
“Vợ thằng hai, con đi nhanh lên một chút được không? Tao không thể để một con hồ ly tinh mê hoặc cháu trai ngoan của tao được.”
Bà Lễ thực lòng không tán thành cách nói này của mẹ chồng. Cháu trai của mình đã hai mươi lăm tuổi, còn nhỏ đã phải thay cha mẹ nuôi nấng các em khôn lớn. Khó khăn lắm ông trời mới ban cho một người vợ, vậy mà người làm bà nội này sao lại không vui mừng chút nào?
Bà Lễ hiểu suy nghĩ của mẹ chồng, cha của Đại không phải là con ruột của bà, nên tất nhiên không thể thương như cháu ruột được.
Bao nhiêu năm nay, mượn cớ giúp cháu trai cả chăm sóc em gái, thực ra bà mẹ chồng này chỉ coi cô cháu út như một con ở không công, để bản thân được hưởng thụ cuộc sống của một bà lớn mà thôi.
Nhìn vẻ mặt lo lắng không phải vì cháu trai không có vợ, mà là lo sợ cháu trai lấy được vợ, trong lòng bà Lễ rất khinh thường bà ta.
Dù sao đi nữa, bao nhiêu năm qua, đứa cháu đó hiếu kính với bà như vậy, chưa bao giờ để bà thiếu một miếng thịt rừng, dù là một con sói mắt trắng cũng đã nuôi cho thuần rồi chứ?
Vậy mà bà mẹ chồng này, còn ác hơn cả sói mắt trắng!
Một lát nữa, cháu trai cả của mình, xem ra lại phải chịu khổ rồi.