“Em à, nếu anh nói vậy, người trong làng chắc chắn sẽ đến thử võ công của em, như thế cũng được sao?”
Võ công! Võ công!
Võ công của tôi ơi!
Tại sao bây giờ tôi chỉ đi vài bước đã thở không ra hơi thế này?
Nhìn cánh tay khẳng khiu như que củi của mình, Quỳnh đành bỏ cuộc: “Vậy anh nói đi, rốt cuộc phải nói thế nào!”
Đại thấy vợ mình sắp nổi giận, vội vàng dỗ dành: “Em đừng vội, hay là mình đợi thêm vài ngày nữa nghĩ ra cách rồi hãy nói, được không?”
Đợi thêm vài ngày, nghĩa là cô còn phải bị nhốt trong cái sân nhỏ này thêm vài ngày nữa?
Ngày nào cũng sống lén lút như kẻ trộm, ai mà chịu nổi?
Hơn nữa, cô còn phải tìm cách kiếm tiền nữa chứ!
Bất chợt, đầu óc cô lóe lên một ý: “Cứ làm như vậy đi...”
Sáng ngày thứ ba, cả làng Phượng được một phen xôn xao!
Chàng trai chưa vợ Văn Đại cứu được một cô gái từ dưới xuôi về, mà lại còn là một cô gái vô cùng xinh đẹp!
Mọi người xôn xao bàn tán, nghe nói cô gái này là người nơi khác, được gả cho một nhà nông trong một làng quê của huyện này.
Nghe đồn cô gái này vừa xinh đẹp lại chăm chỉ, tiếc là về nhà chồng hai năm mà không sinh được nửa mụn con, chồng cô lại qua đời.
Nhà chồng đổ hết tội lỗi cái chết của chồng lên đầu cô, một mực nói cô sát chồng.
Vì nhà chồng muốn bán cô vào nhà chứa, cô gái liều chết bỏ trốn, nhưng không may bị phát hiện. Ngay lúc cô sắp bị người nhà chồng bắt lại, Đại thấy chuyện bất bình đã ra tay tương trợ, bỏ ra mười quan tiền để cứu cô gái khỏi chốn tủi nhục, rồi đưa cô về!
Trong phút chốc, Đại trở thành anh hùng cứu người đẹp, Quỳnh trở thành cô gái đáng thương, câu chuyện anh hùng cứu người đẹp được lưu truyền khắp làng Phượng...
Hôm đó, sân nhỏ nhà Đại đón hết tốp này đến tốp khác, ai cũng đến để xem mặt Quỳnh.
Quỳnh không ngờ rằng ở cái thời đại thiếu thốn thú vui giải trí này, bất cứ chuyện mới lạ nào cũng có thể trở thành chuyện lớn.
Sau khi bị tốp người thứ ba nhìn ngó, cô cuối cùng cũng nổi giận, đóng sầm cửa lại:
“Tôi đây có phải khỉ trong gánh xiếc đâu!”
Đại giật giật khóe môi: Đây không phải là cách do chính em nghĩ ra sao? Sao lại quay sang trách anh rồi?
Nhưng Đại biết, vợ mình trông thì như một con hổ cái, nhưng thực chất chỉ là một con mèo con có chút móng vuốt mà thôi.
Đặc biệt là lúc cô ngủ, hàng mi dài cong vυ"t, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại, cuộn tròn trong lòng anh, hoàn toàn đáng yêu như một chú sóc đất!
Đại mặc kệ Quỳnh tức giận thế nào, anh vẫn ung dung ngồi trong sân, ai đến anh cũng chỉ cười ngây ngô.
Tốp người thứ tư đến thấy cửa đã đóng, lập tức túm tụm lại dưới gốc đa đầu làng:
“Thế nào? Thế nào? Cô gái mà Đại cứu về có thật là xinh đẹp lắm không?”
Một gã trai ế chảy nước miếng nói: “Tao mà có được người vợ như thế, dù có bị khắc chết cũng cam lòng! Cái cô đó tên gì ý nhỉ? Xinh thật đấy!”
Trai ế thứ hai chen vào: “Nghe nói tên là Quỳnh thì phải, xinh, thật sự rất xinh, xinh hơn cả hoa khôi làng mình! Haizz, sao người gặp được không phải là mình nhỉ? Nếu không thì cô vợ bé bỏng ấy đã là của mình rồi!”
Hùng dù trong lòng ghen tị không thôi, nhưng nghe kẻ này dám tơ tưởng đến vợ của anh em mình, anh ta cũng không vui, quay sang mắng trai ế thứ hai:
“Phỉ phui! Tứ, cái ngữ mày mà đòi, có gặp được thì mày có mười quan tiền để bỏ ra không?”
Nguyễn Tứ nhún vai: “Tao mà có mười quan tiền thì đã cưới vợ từ lâu rồi! Tuy không đẹp bằng vợ của Đại, nhưng chắc chắn không sát chồng!”
Hùng vẻ mặt khinh bỉ: “Sát chồng? Mày có phải thầy bói đâu! Cô ta có sát chồng hay không, mày nhìn ra được à? Tao thấy mày đúng là ăn không được mắm chê mắm khai thì có!”
Nguyễn Tứ quay ngoắt đầu đi: “Hừ! Cô ta sát chồng cũng đâu phải do tao nói. Tuy cô ta xinh đẹp thật, nhưng mà khắc chết tao thì tao không dám đâu!”
Thị Hoà vẻ mặt vừa ghen tị vừa khinh bỉ:
“Tứ, mới nãy không phải mày nói không sợ chết sao? Giờ lại là không ăn được nên nói thế chứ gì? Theo tao thấy, trong tuồng chèo chẳng phải có câu “chết dưới váy hoa thạch lựu, chết cũng phong lưu” đó sao, mày cũng có thể nếm thử mùi vị làm con ma phong lưu xem sao!”
Nguyễn Tứ biết Thị Hoà đang ghen tị, anh ta toe toét miệng chọc tức thị: “Nếu thật sự được ôm vợ đẹp ngủ mấy đêm, chết cũng đáng. Nhưng mà với cái dạng của mày, tao còn tiếc mạng lắm!”
Thị Hoà vừa nghe Nguyễn Tứ dám mỉa mai mình, lập tức tức giận vung tay:
“Thằng dở người, mày dám chê tao à? Mày chê tao không đẹp, tao còn chê mày là đồ vô tích sự đấy!”