Hai người vừa đi được một đoạn, mấy người phụ nữ đã xúm lại:
“Bà Nhàn này, bà nói gì với bọn họ thế? Có phải hôm nay họ săn được đồ tốt không? Tôi nghe nói tay nghề của thằng Hùng bây giờ cũng ngày một khá lên, xem ra nhà nó sắp khấm khá rồi.”
Bà Nhàn liếc nhìn bà góa Điền, bà biết ý trong lời nói của thị, khinh bỉ nói:
“Nhà nó mà khấm khá lên được à? Hai ông bà già bệnh tật ốm yếu, một mình thằng Hùng giỏi thì làm được gì?
Chút thu hoạch của nó còn không đủ tiền thuốc cho hai người già ấy. Nhưng tôi thấy thằng Đại có vẻ sắp phất lên rồi đấy, con Hoà nhà bà không phải để ý thằng ấy sao? Không chịu à?”
Bà góa Điền lườm bà Nhàn một cái:
“Nó á? Nói nó có tài thì không phải không có, nhưng nhà thằng em trai cứ như con đỉa bám lấy, nó có tài giỏi mấy thì cũng thế thôi. Nếu nó thực sự có bản lĩnh thì sao còn phải ở trong cái nhà rách nát đó? Phải biết là em gái thứ ba của nó đã đi lấy chồng hơn một năm rồi.”
Nhìn hai người đàn ông cao lớn vạm vỡ đi xa dần, hai người phụ nữ nhìn nhau.
Hừ, hai kẻ nghèo kiết xác mà cũng muốn làm con rể của họ sao?
Mặt trời đã lặn, một tràng chó sủa đã đánh thức Quỳnh đang mệt lả.
Cô trở mình ngồi dậy, ngáp một cái rồi vươn vai bước ra ngoài, cô thấy gã đàn ông thô kệch đã toe toét miệng vác mấy con thú săn vào cửa.
“Em ơi, anh hái rau dại về cho em này, cái này có tính là rau không?”
Người đàn ông da ngăm đen, thân hình vạm vỡ, lông mày rậm, mắt to, ngũ quan như tạc tượng này, nở một nụ cười ngây ngô khiến Quỳnh cảm thấy vô cùng chói mắt.
Vui vẻ cái gì chứ? Người biết thì biết anh hái được một nắm rau dại, người không biết còn tưởng anh trộm được một nắm cỏ tiên về đấy à?
“Ngoài ruộng không có rau à? Phải lặn lội vào núi hái một nắm rau dại về, nói anh khôn hay là ngốc đây? Hôm nay săn được những gì? Có đủ tiền để mai sắm đồ cho tôi không?”
Đại cười hề hề:
“Em ơi, có phải từ khi em đến nên vận may của anh mới tốt thế không? Em xem, hôm nay thu hoạch còn tốt hơn cả nửa tháng cộng lại, vừa lên núi đã săn được hai con thỏ béo, đi chưa được bao lâu thì gặp một con hoẵng mang thai, vốn dĩ anh định xuống núi sớm, ai ngờ lại gặp một ổ gà rừng, thế là anh bắt được ba con luôn!”
Đối với thú rừng, Quỳnh không biết giá cả ở thế giới này: “Chừng này bán được bao nhiêu tiền?”
Đại nghĩ một lúc: “Nếu là hoẵng bình thường thì cũng chỉ bán được khoảng ba bốn trăm đồng, nhưng con này thì chắc phải được bảy tám trăm đồng, vì bào thai hoẵng rất tốt cho phụ nữ có thai, mấy nhà giàu thích thứ này lắm, tổng cộng chắc cũng gần được một quan tiền.”
Tương đương với khoảng một triệu đồng bây giờ sao?
Nếu là trước đây, Quỳnh chắc chắn sẽ cười nhạo anh chưa từng thấy tiền, nhưng ở thời đại lạc hậu này, kiếm được chừng đó đã là anh giỏi rồi!
Thấy gã đàn ông này vất vả, Quỳnh quyết định thưởng cho anh một chút: “Đi làm thịt một con thỏ rừng tối nay ăn, tôi đi nấu cơm.”
Lời này lọt vào tai Đại không khác gì nghe được tiên nhạc:
“Em, em nói em đi nấu cơm à? Không được, không được, không thể để em làm. Em gầy yếu như vậy, lỡ mệt đổ bệnh thì khổ thân. Em ngồi đi, để anh lo.”
Quỳnh liếc nhìn đống thú săn trên đất, bĩu môi: “Anh lo? Đống đồ này của anh không cần xử lý à? Trời nóng nực thế này, đợi đến mai anh mang ra chợ huyện thì chẳng phải đã bốc mùi rồi sao?”
Vợ mình đang quan tâm đến chuyện nhà cửa sao?
Quả nhiên, chỉ cần cô ấy bằng lòng ở lại, trái tim cô ấy sẽ hướng về gia đình!
Càng nghĩ, Đại càng vui sướиɠ trong lòng, anh cười hì hì:
“Em à, cái này không hỏng được đâu. Lát nữa anh sẽ làm sạch gà rừng với thỏ, da thỏ giữ lại để mùa đông may áo ấm cho em mặc. Còn con hoẵng này anh sẽ để trong hang đá ở sân sau, chỗ đó mát rượi.”
Ồ?
Mắt Quỳnh sáng lên.
Chẳng lẽ nhà anh ta còn có một cái hầm trữ lạnh tự nhiên?