Nghe anh em mình nửa đêm không ngủ không phải đi tìm góa phụ mà lại chạy đến sau nhà người khác, Đại ngẩn người:
“Chạy đến đó làm gì?”
Hùng ra vẻ bí ẩn: “Tao nói cho mày nghe, người đàn bà mà hai Toàn cưới về, mấy gã trai tân trong làng đều đến nghe rồi đó, mày biết mà, nhà nó ngay sát hàng rào...”
À?
Đại hơi há miệng.
Hàng rào nhà hai Toàn chỉ là giậu tre trát thêm chút bùn, nghe nói người trong nhà nói chuyện, ngoài sân cũng nghe thấy được.
Nghe đến đây, Đại nhanh trí suy nghĩ: về nhà phải đắp thêm cho hàng rào nhà mình dày lên mới được, lỡ như vợ nhỏ của mình cũng thích kêu, để người khác nghe thấy thì anh chẳng phải thiệt to sao?
Thấy sắc mặt Đại là lạ, Hùng tưởng anh không tin:
“Đại, lần này tiền bạc mày phải giữ cho kỹ, đợi chúng ta dành dụm đủ tiền cũng đi cưới một vợ nhỏ về, đến lúc đó chúng ta tha hồ mà sung sướиɠ! Đại, nếu mày muốn nghe, tối nay chúng ta đi nữa nhé?”
“Không đi!”
“Tại sao?”
“Tối ngủ còn không đủ, lấy đâu ra sức lực?”
[Tao là người có vợ rồi, không đi nghe trộm nhà người khác đâu, có nghe thì cũng là nghe vợ mình kêu!]
“Không có sức lực? Đại, mày không phải là có bệnh thật đấy chứ? Trước đây mày đâu có ham ngủ như vậy, lần sau xuống trấn phải tìm thầy lang xem kỹ mới được, mày còn chưa cưới được vợ đâu đấy!”
[Mày mới có bệnh ấy! Cả nhà mày đều có bệnh! Tao là người có vợ rồi!]
Trong lòng Đại chỉ muốn tát chết Hùng, sao mình lại có một người bạn nối khố như thế này chứ?
Anh muốn ngủ thì là có bệnh, sao không nghĩ đến việc anh có vợ rồi?
Đang lúc Đại thầm chửi rủa Hùng, bỗng anh nghe thấy: “Đại, nhanh... vợ kìa...”
Tiếng “vợ” này làm Đại giật mình.
Vợ?
Khi anh nhìn thấy con mồi ở phía trước không xa, anh lập tức muốn bóp chết Hùng, làm anh còn tưởng vợ mình lén đi theo, liền nổi giận:
“Hét cái gì mà hét? To tiếng thế, làm tao giật cả mình! Còn vợ với chả con? Với cái tính hấp tấp của mày, đến con bò cái cũng chẳng có mà cưới!”
Hùng không hiểu sao anh em mình bỗng dưng nổi nóng, anh ta ấm ức làu bàu:
“Không phải mày nói đi săn kiếm tiền cưới vợ à? Con hoẵng này đáng giá không ít tiền đâu, tao chỉ là vội quá nói nhanh thôi, cưới vợ cần tiền, bán hoẵng có tiền, thế chẳng phải là vợ còn gì!”
Nghe anh em lẩm bẩm, Đại cũng thấy có lý, chỉ là vừa rồi anh bị từ “vợ” làm cho hoảng sợ, trong lòng mới bực bội như vậy.
“Thôi được rồi, đừng lẩm bẩm ở đây nữa, chúng ta mau xử lý con hoẵng đi, rồi đi xem các bẫy khác, biết đâu còn có thứ gì tốt hơn.”
Hùng lập tức tiến lên gỡ con hoẵng đã sắp chết, trói nó lại, rồi hai người tiếp tục đi về phía trước.
Hôm nay Đại một lòng muốn săn thêm vài con mồi để mai xuống núi, đến lúc từ trên núi đi về nhà thì mặt trời đã gần lặn.
“Đại à, hôm nay thu hoạch tốt chứ?”
Hùng thấy người hỏi là bà Lâm Thị Nhàn hay nhiều chuyện trong làng, anh ta liền nói trước:
“Núi này đâu phải của nhà anh Đại mở, thú săn cũng đâu phải nhà anh ấy nuôi, làm gì có chuyện cứ vào núi là có thu hoạch lớn? Chỉ được hai con thỏ rừng không đáng tiền với một con gà rừng thôi ạ.”
Nhà bà Nhàn cũng nghèo, ba người con trai mới cưới được một cô con dâu về, may mà đã có cháu nội nên bà ta cũng không quá lo lắng.
Chỉ là nhìn cái gùi nặng trĩu có vẻ không tin lắm:
“Tao thấy cái gùi này nặng thế kia mà, có bấy nhiêu thôi sao? Không phải lừa người đấy chứ? Tao cũng không cướp đồ của các mày đâu, chỉ là tò mò thôi.”
Hùng rất không thích bà Nhàn, nếu không phải bà ta chê cha mẹ anh ta bệnh tật, con gái bà ta là Thu Hằng đã yêu anh ta mấy năm trời, một lòng muốn gả cho anh ta, nhưng bà ta lại cứng rắn gả con gái cho một người góa vợ có mấy mẫu ruộng ở dưới chân núi.
“Nặng gì đâu ạ, thím nhìn nhầm rồi. Ngoài mấy con thú đó ra, chúng cháu còn hái được khá nhiều nấm núi nữa.”
Thu hoạch hôm nay của Đại thật sự không tồi, nhưng không thể để em trai, em dâu và bà nội biết được, nếu không lát nữa họ chắc chắn sẽ sang đòi hỏi.
Thấy mấy bà thím đang chơi với con dưới gốc cây lớn cũng đang nhìn về phía này, Đại cũng lập tức nói:
“Thím ơi, Hùng không lừa thím đâu, trong làng có không ít người đi săn, nhưng ai cũng biết đồ tốt trong núi này không dễ gì săn được. Thím ở đây chơi, cháu và Hùng về nhà trước đây.”