Đại ăn xong thì lên núi, anh nói phải tìm vài con mồi để mai xuống trấn bán, lấy tiền mua quần áo và những thứ cô cần.
Cửa bị khóa từ bên ngoài, theo lời Đại là: sợ người khác xông vào làm cô sợ.
Theo sự tinh tường của Quỳnh thì: gã trâu mộng này sợ cô bỏ trốn!
Nếu là ngày hôm qua, có lẽ Quỳnh thật sự sẽ bỏ trốn.
Nhưng trước hiện thực, bây giờ bảo Quỳnh đi, cô cũng sẽ không đi nữa.
Trước khi đến thế giới này, Quỳnh tự mình trồng các loại nấm sạch, làm thành nấm khô rồi tham gia các hội chợ nông sản để quảng bá, đồng thời còn mở gian hàng trên mạng.
Công việc kinh doanh của cô tuy mới khởi nghiệp được vài năm, nhưng mối quan hệ, đầu ra, kỹ thuật đều đã khá tốt.
Thị trường của Quỳnh đã mở được ba năm, cộng thêm các loại ruốc, mắm nhà làm của bà nội vào mùa thu đông, giờ cô cũng là một “tiểu phú bà” rồi. Cửa hàng trên mạng chỉ cần làm thêm hai năm nữa là cô có thể trở thành người bán hàng uy tín nhất.
Nhưng bây giờ, cô còn thảm hơn cả thời kỳ trước đổi mới!
Nhìn sân và nhà cửa đầy cỏ dại và đồ đạc linh tinh, sau nhiều lần chán đến phát rồ, Quỳnh cuối cùng cũng chấp nhận số phận làm người giúp việc theo giờ.
Ba tiếng sau, cái sân này cuối cùng cũng có dáng vẻ của nơi có người ở.
Vứt cây chổi trong tay xuống, Quỳnh uống một bát nước lạnh.
Thấy mọi nơi đã sạch sẽ, cô mở nắp vung múc một thùng nước, lấy một cái chậu gỗ ra tắm trong cái lều tạm bợ.
Nhìn trời đoán khoảng hai giờ chiều, lúc đun nước Quỳnh không tìm thấy đồ ăn gì khác, cô hâm lại chút cháo kinh dị còn thừa từ buổi sáng rồi ăn, sau đó ngã đầu xuống ngủ một giấc...
Hùng thực sự không hiểu sao hôm nay anh em của mình lại hăng hái đến thế: “Đại, có thể đi chậm một chút không?”
Đại lòng như lửa đốt, hôm nay anh phải săn thêm vài con thú nữa mang về, ngày mai anh còn phải đi mua quần áo mới cho vợ.
Mặc dù Đại luôn cho rằng, vợ nhỏ của anh mặc quần áo của anh rất đẹp, hôm qua lúc vợ nhỏ ngủ say, anh nhân lúc quạt cho cô đã nhìn trộm được bộ ngực của vợ từ cổ áo.
Nhưng không thể để vợ mặc quần áo của mình ra ngoài được, nếu không người ta cướp mất vợ thì anh biết làm sao.
Sau này ở nhà, cứ để vợ mặc quần áo của mình nhiều hơn!
“Hùng, sao mày cứ như đàn bà thế? Mới lên núi thôi mà, không nhanh lên, đến nơi là mặt trời lặn mất đấy.”
Gì cơ?
Bây giờ mặt trời mới mọc chưa được bao lâu, họ vừa lên đến núi mặt trời đã lặn?
Anh ta định đi bao xa nữa đây?
“Đại, hôm nay đi săn ở đâu thế?”
Đại kỳ quặc nhìn anh em của mình:
“Đi đâu à? Mấy hôm trước chúng ta chẳng phải đã đặt bao nhiêu bẫy sao? Đương nhiên là đến đó rồi, còn đi đâu được nữa? Hùng này, tao nói mày tuổi còn trẻ mà sao trí nhớ kém thế!”
Trí nhớ của anh ta kém chỗ nào?
Rõ ràng là Đại cố tình nói kháy anh ta!
Hùng nghi ngờ: “Đại, hai ngày nay mày cứ là lạ thế nào ấy?”
Anh là lạ?
Đâu có?
Đại giật mình, lẽ nào gã này đã phát hiện ra điều gì?
Không được!
Dù là anh em tốt, thú săn được có thể chia cho mày ta, nhưng vợ thì không thể chia được!
“Lạ lùng cái gì? Mày có bị làm sao không đấy? Hay là tối qua ngủ không ngon giấc?”
Hùng bị chuyển chủ đề: “Đêm qua hơi oi bức, tao còn tưởng hôm nay trời sẽ mưa, nửa đêm dậy đi lang thang một vòng, mày đoán xem tao đã đi đâu?”
Nửa đêm không ngủ lại đi lang thang?
Đại liền hỏi: “Đi đâu? Trong cái xó núi này thì có chỗ nào hay ho mà đi? Chẳng lẽ mày đi tìm bà góa nào à?”
Hùng nhếch mép cười khẩy:
“Tao lấy đâu ra tiền mà đi tìm họ? Mấy người đàn bà đó, lòng dạ lớn lắm rồi, không có một hai trăm đồng thì họ chẳng thèm để ý đâu. Nói cho mày biết, tối qua tao đến sau nhà của hai Toàn.”
Đại biết anh em của mình hay đi cùng ông Sinh nên bị ông ta rủ rê.
Thực ra trước đây anh cũng từng nghĩ đến việc tìm một bà góa trong làng để giải khuây, nhưng mỗi lần nghĩ đến cảnh mấy gã trai tân trong làng cũng tìm đến họ, trong lòng anh lại cảm thấy ghê tởm, nên anh vẫn chưa hành động.