Chương 18: Bát cháo kinh hoàng

Làng quê miền núi này tuy không nóng như thành thị, nhưng dù sao cũng là mùa hè, muỗi đặc biệt nhiều.

Quỳnh biết, nếu không hun muỗi mà chỉ dựa vào cái màn rách kia, sáng mai thức dậy mặt cô e là lại đầy nốt máu!

Gãi gãi những chỗ bị muỗi đốt đêm qua, Quỳnh lườm Đại một cái:

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Không phải bảo đi hun muỗi sao? Nếu anh để muỗi vo ve làm ồn tôi, nửa đêm tôi dậy bóp cổ anh chết!”

Đại rất không đồng tình: “Vợ ơi, muỗi đốt em chứ có phải anh đâu, em bóp cổ anh làm gì? Em có bóp thì bóp chết con muỗi ấy. Nếu em vẫn chưa hả giận, hay là lát nữa em cho anh cắn vài cái, rồi anh để em bóp mấy cái cho hả giận được không?”

Gã đàn ông này đúng là một con ngựa giống, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đó!

Quỳnh tức đến mức vung tay: “Còn không đi, bây giờ tôi bóp chết anh luôn!”

Chỉ cần vợ nhỏ chịu ở lại, cô muốn chửi cũng được, muốn đánh cũng xong, dù sao cũng tốt hơn anh phải sống độc thân.

Hơn nữa, vợ nhỏ đầy sức sống thế này mới tốt chứ!

Hành động thô lỗ của Quỳnh không những không làm Đại tức giận, mà trong lòng anh còn có chút vui mừng, lúc bị Quỳnh quát, anh đã cười hì hì đi vào nhà.

Đợi Đại loay hoay trong nhà xong đi ra, anh phát hiện Quỳnh đã tựa vào ngưỡng cửa ngủ thϊếp đi.

Anh cúi xuống bế cô lên, nhẹ nhàng đặt lên phản.

Đến khi cô đã ngủ yên trên chiếc gối anh làm, anh mới nhẹ nhàng leo lên phản.

Vừa định nhắm mắt ngủ, anh lại thấy Quỳnh trằn trọc không yên.

Đại sờ trán cô, liền giật mình.

Người Quỳnh ướt đẫm mồ hôi.

Anh lập tức cầm chiếc quạt mo lớn, quạt cho cô...

Lúc ngồi ở ngưỡng cửa, Quỳnh cứ ngỡ đêm nay mình sẽ không ngủ ngon được, nào ngờ buổi tối trong căn nhà rách nát này lại khá mát mẻ, cô thế mà không bị nóng tỉnh giấc lần nào.

Ngồi trên phản, cô bĩu môi: “Túp lều tuy rách nát nhưng che được mưa gió, còn cái nhà này thì lại ngăn được cái nóng mùa hè à? Đúng là mỗi cái có một điểm tốt riêng!”

Ngủ một giấc sảng khoái, Quỳnh bước ra ngoài, vươn vai ngáp một cái thật to, cả người lập tức thấy nhẹ nhõm, cơn đau nhức toàn thân sáng hôm qua dường như đã biến mất.

“Vợ ơi, em dậy rồi à? Anh nấu cháo ngô cho em rồi này.”

Cháo ngô?

Đó là cái thứ quái quỷ gì vậy?

Quỳnh sống ở vùng đồng bằng sông Hồng, toàn ăn gạo tẻ, làm gì có chuyện ăn cháo ngô bao giờ?

Nhìn bát cháo vàng khè lẫn mấy cọng rau xanh trên bàn, cô bất giác rùng mình một cái:

“Anh chắc là ăn cái thứ này không chết người chứ?”

Đại toe toét cười ngây ngô:

“Vợ ơi, hôm qua em không phải nói muốn ăn rau sao? Hôm nay anh dùng nước luộc gà nấu cháo này, cho thêm chút rau vào, mùi vị quả nhiên rất ngon! Vợ em thật lợi hại, mau ăn đi, đây là anh đặc biệt làm cho em đó.”

Nghe những lời này, Quỳnh cảm thấy răng mình cũng đau buốt.

Quả nhiên, nói chuyện ẩm thực với một con trâu đúng là tự tìm đường chết!

Cô chỉ từng nghe nói đến cơm hộp tình yêu, chứ chưa bao giờ nghe nói đến cháo yêu thương!

Nếu không phải bụng réo mấy tiếng, Quỳnh đối với thứ trông còn tệ hơn cả phân này sẽ không thèm liếc mắt lấy một cái.

Chỉ là lúc này cô biết, mình đã rơi vào một thế giới xa lạ chẳng có gì, nơi đây có sức sản xuất tương đương với thời cuối nhà Lý đầu nhà Trần, nếu cô không ăn thứ kinh tởm này thì chỉ có nước chết đói.

Nhận rõ hiện thực, Quỳnh không còn cách nào khác, đành cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Thấy vợ mình bắt đầu ăn, Đại lấy lòng: “Vợ ơi, có phải ngon hơn không?”

Vẻ mặt đắc ý của Đại suýt nữa làm Quỳnh nôn ra tại chỗ!

Ngon ư?

Nhớ lại kiếp trước, bà nội ở nhà làm đủ các loại ruốc nhà quê... ruốc thịt bò, ruốc nấm, mắm măng...

Nhìn bát cháo trước mặt trông không khác gì cái thứ kia, lại nhìn cái vẻ mặt vênh váo của anh, Quỳnh thực sự muốn tát chết Đại!

Nhưng Quỳnh không dám tát, nếu bây giờ cô mà đánh chết Đại, cô cũng sẽ bị kẹt chết trong cái xó núi này!

Không một xu dính túi, chẳng lẽ bây giờ cô lại đi tìm một đối tác khác trong cái xó núi này sao?

Dù có tìm được một người nói chuyện dễ nghe hơn anh ta, nhưng gϊếŧ người thì phải đền mạng! Gϊếŧ người phải đền mạng đó!

Trong phút chốc, ý nghĩ muốn chết của Quỳnh lại trỗi dậy.

Nhịn! Mình tạm thời nhịn gã trâu mộng này! Sẽ có một ngày, bà đây sẽ mọc cánh bay đi thật xa, không bao giờ gặp lại gã trâu mộng này nữa!

Quỳnh quyết định đợi sau khi sức khỏe hồi phục, và người trong làng này biết đến sự tồn tại của cô, vì cái miệng của mình, cô nhất định phải tự lực cánh sinh tìm kiếm mỹ thực!