Nếu hỏi thêm nữa, Quỳnh biết ngày mai sẽ có người viết điếu văn cho cô, cô lại hít sâu ba lần:
“Vậy anh nghĩ xem, anh muốn cưới một người vợ như thế nào? Không được nói kiểu như tôi!”
Đại lại nhìn Quỳnh với vẻ mặt oan ức, trong lòng uất ức muốn khóc:
“Người khác anh chưa nghĩ tới, chỉ nghĩ có một người vợ, thế là em từ trên trời rơi xuống, anh chỉ nghĩ sau này chỉ cần một mình em làm vợ thôi!”
“Được thôi! Tôi nói thẳng. Tôi sẽ cố gắng kiếm tiền cưới vợ cho anh, cưới một người vợ khiến anh hài lòng, anh thấy được không?”
“Bao giờ?”
Gì cơ?
Gã đàn ông này không có đàn bà một ngày là chết hay sao? Nhìn cái bộ dạng sốt sắng kia, đúng là đồ háo sắc!
“Một năm được không?”
Đại lại lắc đầu đầy oan ức: “Lâu quá!”
Một năm mà còn lâu?
Hai mươi lăm năm qua anh không có vợ cũng có chết đâu, nhịn thêm một năm nữa thì chết được à?
Quỳnh sắp không kiềm chế được nữa: “Vậy anh nói đi, bao lâu thì được?”
Đại gãi đầu, nếu thực sự theo ý anh, thì một ngày cũng không được!
Nhưng anh biết, nếu anh nói vậy, vợ nhỏ chắc chắn sẽ đánh người.
Anh không sợ cô đánh, chỉ sợ tay cô mỏi.
Một lúc lâu sau Đại mới lên tiếng: “Vợ à, mười ngày được không?”
Mười ngày mà bắt cô kiếm cho anh sáu mươi quan tiền rồi cưới vợ về?
Sao anh không nói hôm nay cô cưới luôn một người phụ nữ về cho anh đè chết luôn đi?
Nếu bà đây mười ngày mà kiếm được sáu mươi quan tiền, còn phải ngồi đây thương lượng với gã trâu mộng này sao?
Ngay lập tức, Quỳnh thấy sao bay đầy đầu, cô nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Đại! Một năm, tôi nói là một năm, anh dám không đồng ý nữa, tôi cắn chết anh!”
Một năm?
Lâu quá!
Đại thà để vợ nhỏ cắn chết, chứ anh không muốn một năm không có vợ, anh chìa tay ra: “Vợ à, nếu em thật sự muốn cắn, vậy em cắn đi!”
Quỳnh lại tức muốn đập đầu vào tường, cô ngửa mặt lên trời hét lớn:
“Ông trời ơi, ông không cho tôi con đường sống mà! Đã muốn tôi chết, sao còn tốn công ném tôi đến cái nơi khỉ ho cò gáy này? Ông rảnh quá hay sao? Hay là ông đi nɠɵạı ŧìиɧ rồi bị Vương mẫu phát hiện nên trút giận lên con?”
Thấy vợ nhỏ tức giận như vậy, Đại đành phải hạ thấp điều kiện: “Vợ à, em đừng giận, anh cho em hai mươi ngày được không?”
Câu nói này khiến Quỳnh tức đến nhảy dựng lên, một cước đá Đại ngã nhào xuống giường
“Sao anh không nói hai mươi mốt ngày đi? Dù sao thì ba bảy hai mốt, nghe cũng thuận miệng!”
Đại bị đá lại vui mừng, anh lao tới: “Vợ ơi, vợ ơi, em đá anh nữa đi, đừng giận nữa!”
“...”
“Vợ à, em đá đi!”
Hóa ra cô gặp phải một kẻ biếи ŧɦái!
Quỳnh ngồi dậy: “Ngồi yên, một năm, anh dám không đồng ý nữa, tối nay tôi sẽ treo cổ!”
“Vợ ơi, vợ ơi, em đừng chết! Anh đồng ý, anh đồng ý, anh đồng ý cho em một năm, nhưng em cũng phải đồng ý với anh, trước khi vợ mới về nhà, em phải làm vợ anh trước, vậy thì anh sẽ đồng ý, được không?”
“Không được! Tôi không phải gái làng chơi, dựa vào đâu mà bị anh chà đạp cả năm trời?”
“Vậy anh cũng không đồng ý!”
Anh không đồng ý, bà đây có cho phép anh không đồng ý chắc?
“Gã trâu chết tiệt, anh cố tình chống đối tôi phải không?”
Trong lòng Đại, anh chỉ muốn có một người vợ.
Sống hai lăm năm trời mới cưới được một cô vợ nhỏ về để sinh con, giờ cô lại bảo muốn cưới thêm vợ cho mình, mà còn bắt phải đợi cả năm nữa?
Thế này thì làm sao được?
Chuyện gì cũng dễ nói, riêng chuyện này thì không thể thương lượng!
Vợ muốn gì anh cũng chiều được, nhưng chuyện này thì anh quyết không chiều!
"Vợ ơi, dù sao thì trước khi em cưới được vợ mới cho tôi, em vẫn phải làm vợ của tôi! Chuyện này tôi không đổi ý đâu!"
Đây là cái điệu của gã trâu mộng này muốn đè mình cả năm đây mà?
Quỳnh nổi giận ngay tức khắc: "Anh có còn biết giữ lời không hả? Làm vợ cũng được, nhưng anh không được phép động vào tôi!"
Lại là một giọng nói chắc như đinh đóng cột:
"Thế thì không được! Vợ của tôi, tại sao lại không cho tôi gần gũi? Nhà nào mà chồng lại không được ngủ với vợ chứ? Em không tin thì cứ đi hỏi hết cả làng này xem!"
"A!"
Trời đất ơi! Té ra gã trâu mộng này không phải muốn có vợ, mà coi mình là con bò sữa à?