Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuyên Đến Cổ Đại Bị Trai Ế Nhặt Về Làm Vợ

Chương 13: Ngồi xuống thương lượng

« Chương TrướcChương Tiếp »
Quỳnh hít sâu ba lần mới kìm nén được cơn giận: “Tùy anh! Anh muốn trả lời câu nào trước cũng được, vấn đề là câu trả lời của anh!”

Thấy vợ nhỏ bị mình chọc giận, Đại thấy áy náy. Thật ra anh chưa bao giờ muốn làm cô tức giận, chỉ là không hiểu sao cứ luôn chọc giận cô, điểm này Đại thật sự không biết tại sao.

Để cô không nổi giận nữa, Đại gãi bên trái, gãi bên phải, nghĩ một lúc lâu mới nói: “Anh không còn cha mẹ, nên không có ai cưới hỏi đàng hoàng cho anh.”

Đợi một lúc lâu mới được một câu như vậy, Quỳnh nghiến răng hỏi: “Còn gì nữa?”

Sao vợ lại nghiến răng?

Mình lại làm gì khiến cô ấy không vui sao?

Đại lắp bắp: “Còn... còn... vợ à em đừng giận, đó... đó là anh không cưới được vợ, ông trời biết anh cả đời chưa làm chuyện gì xấu, nên mới để em từ trên trời rơi xuống!”

Trời ạ!

Tôi đâu phải tiên nữ giáng trần! Sao lại từ trên trời rơi xuống được?

Anh cả đời không làm chuyện xấu, chẳng lẽ tôi đây làm hết chuyện xấu xa, nên ông trời mới đối xử với tôi như vậy sao?

Để không nổi điên, Quỳnh lại hít một hơi thật sâu ba lần rồi mới lên tiếng: “Tôi không muốn làm vợ anh, tôi muốn đi! Tôi không muốn ở lại cái xó núi này!”

Nghe đến chuyện bỏ đi, Đại không cần suy nghĩ nữa: “Không được! Em là vợ anh, anh không cho em đi, cả đời này cũng không cho đi!”

Gã nhà quê trước mặt cố chấp như vậy, lần này đến lượt Quỳnh vò đầu bứt tai:

“Đại, rốt cuộc là anh muốn có một người vợ, hay là chỉ không muốn cho tôi đi?”

Muốn có vợ dễ thôi, tôi cưới cho anh một người rồi đi!

Còn nếu anh chỉ không muốn thả tôi đi, muốn tôi cả đời này hầu hạ một kẻ cưỡng bức, thì anh gϊếŧ tôi trước đi còn hơn!

Bị gọi cả tên lẫn họ, Đại ngơ ngác chớp mắt: “Vợ à, em là vợ của anh, anh không muốn vợ đi thì đương nhiên là không muốn em đi rồi, chẳng lẽ anh nói chưa rõ sao?”

Nghe câu này, Quỳnh chỉ muốn tự tát mình mấy cái.

Đầu óc cô đâu rồi? Cái đầu thông minh vô địch của cô đâu rồi? Sao lại bị gã trâu mộng này làm cho quay cuồng thế này?

Quỳnh tự trách mình trước, cô vốn không phải là người nóng nảy như vậy! Tại sao khi đối mặt với gã nhà quê này, lửa giận của cô cứ không tên mà bùng lên khắp người? Thậm chí cả lòng bàn chân cũng sôi sục lửa giận?

Chắc chắn là gã trâu mộng này bẩm sinh đã có tài chọc cô tức điên!

Sau khi tự nhủ phải bình tĩnh không biết bao nhiêu lần, Quỳnh mới trấn tĩnh lại:

“Này gã trâu mộng, tôi hỏi anh, anh phải nói thật, nếu người anh nhặt được không phải là tôi, anh có nhất quyết giữ người ta lại làm vợ không?”

Câu hỏi này khiến Đại vừa hoang mang vừa đáng thương:

“Vợ à, anh tên Đại, không phải gã trâu mộng. Câu hỏi của em anh không biết trả lời sao nữa, anh chỉ nhặt được mỗi em, không nhặt được ai khác, nên thật sự không so sánh được.”

Biết rằng nếu không dùng biện pháp mạnh, hôm nay có nói đến sáng thì kết quả vẫn vậy!

Được thôi, mặc kệ anh là gã trâu mộng hay Đại, coi như anh có gan!

Hôm nay bà đây nhịn!

Quỳnh nghiến răng: “Đại, anh chẳng phải chỉ muốn có một người vợ thôi sao? Tôi hỏi anh, nếu tôi giúp anh cưới một người vợ về, anh có thể làm cho tôi một cái thẻ căn cước rồi thả tôi đi không?”

“Cưới một người vợ về? Vợ à, em nói là cưới thêm cho anh một người vợ nữa? Nhưng anh có vợ rồi mà, nhiều vợ quá anh sợ nuôi không nổi.”

“... Con mẹ nhà anh!”
« Chương TrướcChương Tiếp »