Chương 12: Nhận ra sự thật

Mãi cho đến khi giọng nói trong đầu biến mất, Quỳnh mới có một nhận thức nhất định về thân phận mới này, và cả về thế giới xa lạ xung quanh.

Cô gái này cũng tên Đỗ Thu Quỳnh, người làng Thượng, phủ Sơn Tây.

Gia đình có hơn ba mươi mẫu ruộng tốt, trên còn ông bà nội, cha đẻ và mẹ kế, cùng với chú thím.

Ngang hàng có anh trai, dưới có mấy đứa em họ, thêm một đứa em trai do mẹ kế sinh và kẻ ăn bám Đỗ Thuý Vân mà bà ta mang theo.

Tuy nhà đông người nhưng gia đình cô thuộc dạng khá giả trong làng. Mười lăm mẫu ruộng nhà tự canh tác, hai mươi mẫu còn lại cho người khác thuê.

Quỳnh tuy không phải tiểu thư nhà giàu nhưng lại có một người mẹ ruột rất tốt.

Chính vì trước khi lâm chung, mẹ cô đã định cho cô, lúc đó mới năm tuổi, một hôn sự tốt đẹp - con trai của lý trưởng trong làng. Vì vậy, mụ mẹ kế và đứa con riêng của bà ta bề ngoài đối xử với cô rất tốt.

Bà nội cô tuy không phải kiểu người hiền từ hết mực, nhưng vì cô là cháu gái trưởng, lại có một mối hôn sự tốt nên cũng cưng chiều cô.

Kết quả của sự cưng chiều đó là biến Quỳnh thành một kẻ ngốc chính hiệu!

Đỗ Thuý Vân nhỏ hơn cô một tuổi, dung mạo không bằng cô, nhưng lại lắm mưu nhiều kế.

Nghe nói mẹ kế của Quỳnh cũng dùng thủ đoạn quyến rũ cha cô, thành công mang thai rồi cưới!

Một cô gái ngây thơ làm sao địch lại được một ả tâm cơ?

Kết quả là, cô gái ngây thơ này đã trở thành vật hy sinh – vị hôn phu bị người khác quyến rũ, còn mạng sống của cô cũng kết thúc!

Quỳnh ngẩn người một lúc lâu, biết rằng dù không muốn thế nào cũng không thể quay về được nữa, cuối cùng đành phải chấp nhận số phận.

Ngồi trong góc tường, Quỳnh dần lấy lại bình tĩnh, sau khi chửi rủa nguyên chủ một trận, cô lại ca thán về những quy tắc của thế giới này.

Thế giới chết tiệt, vì chiến tranh liên miên, đất nước bất ổn, việc kiểm soát đi lại của người dân vô cùng gắt gao.

Bất kỳ ai ra khỏi phủ, chỉ cần qua cổng thành hay vào trọ, đều phải xuất trình thẻ căn cước cá nhân, nếu không bị nha môn phát hiện sẽ bị xử lý như gián điệp và dân đi tứ xứ.

Đàn ông bị bắt sẽ bị đày ra biên ải làm lính, phụ nữ bị bắt cũng bị đưa ra biên ải làm kỹ nữ trong quân doanh.

Người làm mất thẻ căn cước có thể nhờ người nhà, trưởng làng và hơn mười người làm chứng để đến nha môn làm lại.

Chỉ là Quỳnh biết, cô không thể nào quay lại làng được nữa.

Bởi vì thế giới này đối xử với phụ nữ rất hà khắc, tuy không đến mức cấm thò tay thò chân ra ngoài như thời phong kiến Trung Quốc, nhưng vẫn có thành kiến về trinh tiết.

Phụ nữ bị tổn hại danh tiết, nếu không được gia tộc bảo vệ, đều sẽ cạo đầu bôi vôi, gạch tên ra khỏi gia phả, nặng hơn thì bị sung vào quân doanh làm gái điếm!

Với sự độc ác của Đỗ Thuý Vân, cô mà trở về như thế này, e rằng không bị cạo đầu thì cũng vào quân doanh làm gái!

Nhận thức này giáng một đòn chí mạng vào Quỳnh. Kể cả gã trâu mộng này có thả cô đi, cô có thể đi đâu được chứ?

Sau khi bình tĩnh suy nghĩ, Quỳnh đã hiểu rõ, muốn sống sót an toàn ở thế giới này, kế sách duy nhất chính là nhờ gã trâu mộng này làm cho mình một tấm thẻ căn cước, đó mới là tia hy vọng duy nhất!

Đúng vậy!

Quỳnh tự khen mình một câu, chỉ có cách giữ chân gã trâu mộng này lại trước, để anh ta nghĩ cách làm cho mình một tấm thẻ căn cước mới rồi tính tiếp.

Quỳnh biết gã trâu mộng này không dễ nói chuyện. Nếu cô nói thẳng rằng muốn anh ta làm cho mình thẻ căn cước, anh ta sẽ nghi ngờ cô muốn bỏ trốn.

Thực ra Quỳnh cũng không định bỏ trốn nữa. Ở cái thời đại lạc hậu này, không một xu dính túi, lại không có giấy tờ tùy thân, cô có thể chạy đi đâu?

Hơn nữa, đối phó với một gã đàn ông, Quỳnh vẫn có năng lực!

Khóe miệng cô bất giác nhếch lên.

Gã trâu mộng này chẳng phải chỉ muốn có một người vợ thôi sao?

Với cái nết của gã này, chỉ cần là phụ nữ, anh ta đã mãn nguyện rồi!

Nghĩ đến hành động khốn nạn đêm qua của anh ta, Quỳnh lại tức sôi máu.

Sẽ có ngày bà đây nhất định sẽ mua cho anh ta ba con mái, mài cái của nợ ấy thành cây kim cho chừa!

Quỳnh có một tính cách vô cùng kiên cường, cô biết mình đã không chết thì phải sống cho thật tốt!

Kiểu sống dở chết dở xưa nay không phải là phong cách của cô.

Không muốn cả đời bị gã trâu mộng này đè ra hành hạ, cô phải nghĩ ra một kế sách vẹn toàn.

Bất giác, Quỳnh chìm vào suy tư, cho đến khi Đại một lần nữa bước vào, cô lập tức lăn người ngồi dậy, kéo chặt quần áo trên người rồi ngồi co rúm vào góc giường.

Vẻ mặt đề phòng của vợ nhỏ khiến Đại có chút buồn lòng. Anh thật lòng thích người vợ này.

Không chỉ vì cô xinh đẹp hơn cả hoa khôi trong làng, mà còn vì cô rất có sức sống.

Trong lòng Đại, những người phụ nữ như mẹ anh, ngày nào cũng chỉ biết chửi bới, oán trách và khóc lóc, đều không phải là phụ nữ tốt.

Chính vì mẹ anh như vậy nên mới đoản mệnh.

Nhưng người vợ này thì khác, cô không vui sẽ mắng anh, đánh anh, thậm chí là cắn anh, nhưng lại không hề khóc lóc ủy mị.

“Vợ à, anh hầm cho em bát canh gà rồi, em mau dậy ăn cơm đi.”

Nhìn ra ngoài cửa sổ thấy mặt trời còn chưa lặn, bụng Quỳnh không hề đói, cô bực dọc lườm Đại: “Chưa trưa chưa tối ăn cơm cái gì? Anh là thùng cơm à?”

Thấy Quỳnh mắng người, Đại toe toét cười gãi đầu: “Vợ à, anh ở một mình quen rồi, lần nào sáng ăn xong đi làm, chiều về nhà là nấu cơm ăn luôn, không nghĩ nhiều thế.”

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch đó, Quỳnh không khỏi chán ghét: “Được rồi, được rồi, đừng cười ngây ngô nữa! Ngồi xuống đây, tôi có chuyện muốn nói với anh!”

Thấy vợ không mắng mình nữa, Đại vui vẻ ngồi xuống mép giường, đôi mắt sáng lấp lánh: “Vợ à, có chuyện gì, chỉ cần anh làm được, em cứ nói!”

Đây là lần đầu tiên Quỳnh quan sát kỹ Đại. Gương mặt chữ điền, đôi mày kiếm, sống mũi thẳng, đôi môi dày, hoàn toàn không phải tướng mạo của một công tử nhà giàu, mà là một gã trai quê thô kệch chính hiệu!

Thực ra đây là do Quỳnh có thành kiến. Trong mắt người dân trong làng, Đại là một người đàn ông đẹp trai.

Vì thời đại này tôn sùng người học chữ. Sĩ, nông, công, thương, dù sĩ có phân thành văn sĩ và võ sĩ, nhưng văn vẫn đứng trước, nên người đọc sách vẫn được xếp hàng đầu.

Nếu nhìn nhận một cách công bằng, Đại là một người đàn ông đích thực, mang hình tượng của một đấng trượng phu.

Chỉ là vừa nghe Đại luôn miệng gọi mình là vợ, Quỳnh lại nổi nóng: “Ai là vợ của anh? Đừng có nhận bừa biết không?”

Đại sợ Quỳnh nổi giận, không phải sợ cô làm gì mình, mà sợ làm vợ nhỏ của mình tức đến sinh bệnh.

Anh hoảng hốt: “Vợ ơi, vợ ơi, em đừng giận, anh không gọi nữa.”

Miệng thì nói không gọi nữa mà vẫn gọi hai tiếng “vợ”?

Quỳnh biết nếu mình còn đôi co, chắc chắn sẽ sớm về chầu trời!

“Tôi hỏi anh một câu, tại sao anh cứ nhất quyết gọi tôi là vợ? Vợ của anh không phải nên là người được cưới hỏi đàng hoàng sao? Sao có thể tùy tiện nhặt một người bên ngoài về làm vợ? Anh hiểu gì về tôi? Cha mẹ anh có đồng ý không?”

Một tràng câu hỏi khiến Đại không biết trả lời từ đâu, anh lại gãi đầu, cười gượng: “Vợ à, em hỏi nhiều thế, anh trả lời câu nào trước?”

Thế này mà cũng gọi là đối thoại bình đẳng được sao?

Trong phút chốc, lửa giận lại bùng lên trong lòng Quỳnh...

Không được tức giận, không được tức giận, ngày báo thù rồi sẽ đến!