Chương 11: Chiêu bài tình thân của Đại

Câu nói thật lòng từ tận đáy lòng của Đại khiến Quỳnh choáng váng!

“A! Ông trời ơi, con xin ông làm người tốt cho con về nhà đi? Kiếp sau con thề đến trai đẹp con cũng không trêu nữa, bảo đảm làm một thanh niên ưu tú, cống hiến cho xã hội, cho nhân loại! Nể tình con thành tâm sửa lỗi thế này, ông cứ làm phúc cho con chết quách đi! Bắt con nói lý với con trâu điên này, chẳng khác nào đàn gảy tai trâu!”

Quỳnh phát điên khiến Đại có chút sợ hãi, anh không hiểu vợ nhỏ đang nói gì, nhưng anh biết cô không thích anh.

Nhưng vợ nhỏ không thích anh cũng không được, anh chỉ có một người vợ này thôi. Lại còn là người vợ mà anh đã cầu xin suốt hai mươi lăm năm mới có được, sao anh có thể để cô về nhà được?

Không được, tuyệt đối không được!

Đại nhìn vợ nhỏ đang phát điên trong lòng, nhẹ nhàng dỗ dành:

“Vợ ơi, em đừng buồn nữa. Nếu trong lòng em không thoải mái, tôi cho em véo, cho em cắn, cho em đánh, chỉ cần em không đòi chết được không? Thằng Đại này sống hai mươi lăm năm mới có một người vợ, tôi thật sự không muốn em chết, nếu không có vợ tôi cũng sẽ chết mất...”

Không có vợ sẽ chết sao?

Thế sao trên đời lại có những ông già độc thân?

Con trâu điên chết tiệt này lại còn dùng chính sách mềm dẻo với cô? Xem ra cũng không phải là đồ ngốc?

Nhưng, anh ta chết hay không thì liên quan gì đến cô? Hơn nữa, nếu cô không đi, cô cũng sẽ chết! Không phải chết vì buồn chán, thì cũng là chết trên cái phản của con trâu điên này!

Nếu cô thật sự bị con trâu điên này làm cho kiệt sức mà chết, thì điếu văn sau này của cô sẽ viết thế nào?

[Ngày... tháng... năm..., cô Thu Quỳnh, con gái nhà họ Đỗ, vì bị trâu điên cày cuốc quá độ, kiệt sức mà chết?]

Khốn kiếp!

Trong nháy mắt, Quỳnh thật sự phát điên: “Buông tay, buông tay, đồ vũ phu chết tiệt, buông tay ra cho tôi!”

Đại mặc kệ mặt mình bị đánh đến đau rát, anh vẫn ôm chặt không buông: “Vợ, tôi không phải tên Vũ Phu, tôi tên là Đại. Em có thể gọi tôi là chồng, cũng có thể gọi là Đại.”

“Tôi mặc kệ anh tên là Đại hay là Lải, tôi đánh chết cái đồ xấu xa nhà anh!”

Đại vội vàng dỗ dành:

“Em đánh, em cứ đánh, tôi không buông tay, tôi muốn em làm vợ của tôi, tôi sẽ đối xử tốt với em. Chỉ cần em ở lại, tôi không để em vất vả, còn ngày nào cũng đi săn thú rừng cho em ăn, tiền kiếm được đều giao hết cho em, xin em đừng đi được không?”

“Không được, tôi nhất định phải đi!”

“Không được, tôi không cho em đi!”

Lại một trận giằng co...

Đánh người cũng là một việc mệt mỏi, nếu là ở kiếp trước, Quỳnh biết một trận đánh này của cô không khiến gã này chết thì cũng tàn phế. Nhưng bây giờ, cái thân thể này của Đỗ Thu Quỳnh, rõ ràng cũng là con gái nhà nông, lại được nuôi dưỡng yếu ớt không chịu nổi gió, chỉ đánh mấy cái mà tay đã mỏi rã rời.

Trong phút chốc, Quỳnh hoàn toàn khinh bỉ nguyên chủ!

Đại thấy hành động của Quỳnh cuối cùng cũng chậm lại, anh tưởng lời nói của mình đã có tác dụng, bèn nói tiếp:

“Vợ, tôi sẽ đối xử tốt với em, thật sự sau này sẽ luôn đối tốt với em, chỉ cần em chịu ở lại với tôi. Cha tôi mất năm tôi mười lăm tuổi, mẹ tôi mất năm tôi mười tám, tôi nuôi lớn em trai em gái xong thì chỉ còn lại một mình, xin em hãy ở lại được không?”

Rõ ràng là một người đàn ông to như gấu, sao lại có bộ dạng đáng thương thế này?

Cô đâu phải là trung tâm cứu trợ, tại sao cô phải ở trong núi sâu này với một gã đàn ông thô kệch như vậy? Cuộc đời này của cô sẽ trôi qua thế nào?

Đánh không lại, chửi thì người này căn bản không nghe, Quỳnh đã mệt lả, cuối cùng chỉ biết nhìn lên mái nhà mà ngẩn người...

Sự bất lực đến cùng cực, hiện thực tàn khốc, khiến một cô gái mạnh mẽ như Quỳnh cuối cùng cũng bật khóc.

Đại không sợ vợ nhỏ của mình quậy, cô quậy thế nào anh cũng thích. Nhưng anh rất sợ cô như thế này, dáng vẻ âm thầm khóc lóc khiến tim anh đau nhói. Thậm chí có một khoảnh khắc, anh đã có ý định để cô rời đi, chỉ cần cô không khóc.

Chỉ là, lúc vợ nhỏ của anh đến đây ngay cả quần áo trên người cũng không có, càng đừng nói đến giấy tờ tùy thân, cứ thế để cô đi ra ngoài, lỡ bị đám trai ế trong làng nhìn thấy, cô làm sao có thể ra khỏi được dãy núi này?

Dù không bị ai nhìn thấy, con đường núi mười tám dặm này có bao nhiêu nguy hiểm, người trong làng ai mà không biết.

Lòng mềm yếu trong phút chốc lại biến mất, Đại quyết định, sau này mình sẽ chiều theo cô mọi thứ, đợi đến khi cô hiểu được lòng anh, cô nhất định sẽ ở lại!

“Vợ, tôi đi nấu cơm cho em, hôm nay tôi săn được thỏ rừng với gà lôi, lát nữa tôi nấu cho em ăn được không?”

Cô đến sống còn không muốn, ăn gà lôi thỏ rừng làm gì? Quỳnh biết, lúc này dù có đặt thịt Đường Tăng, quả nhân sâm trước mặt, cô cũng chẳng thèm chớp mắt!

“Hay là, thỏ rừng nướng nhé? Gà lôi tôi hầm canh, cho thêm nấm tôi hái được vào, được không?”

“Vậy tôi đi nấu cơm đây, lát nữa xong sẽ gọi em.” Đại tự nói một mình.

Quỳnh hoàn toàn không biết Đại đã ra ngoài từ lúc nào, sau khi âm thầm khóc một trận, khuôn mặt vẫn tràn đầy tuyệt vọng.

Cơn đau đầu ập đến từng cơn, đột nhiên cô cảm thấy trong lòng có người đang khóc:

[Em, tại sao em lại gϊếŧ chị? Chị luôn đối xử tốt với em như vậy, tiền tiêu vặt của chị quá nửa đều cho em, em nói thích đến nhà anh Thành Minh chơi, không phải lần nào chị cũng dẫn em đi sao? Tại sao em lại đối xử với chị như vậy? Chị không muốn chết...]

[Ha ha ha...]

Một giọng nữ đắc ý khác vang lên:

[Đỗ Thu Quỳnh, thấy kẻ ngu ngốc rồi nhưng chưa thấy ai ngu như mày! Ai là em gái mày? Đừng tưởng cho tao mang họ Đỗ thì tao thật sự thành em gái mày! Lão cha vô dụng của mày, ông bà nội thiên vị của mày, mày nghĩ tao thèm nhận à? Tao nói cho mày biết, anh Thành Minh sẽ không cưới một đứa ngu như mày đâu, mày muốn làm vợ anh ấy thì xuống âm phủ mà làm! Ha ha ha...]

[Đừng gϊếŧ tôi! Đừng gϊếŧ tôi...]

[Đồ ngu, đi chết đi!]

...

Giọng nói tuyệt vọng trong lòng đã lây sang Quỳnh, nhìn bộ dạng ngu ngốc của Đỗ Thu Quỳnh, cô căm hận hét lên:

“Đồ vô dụng, khóc thì có ích gì hả? Mày đúng là đồ ngây thơ ngốc nghếch, sao đấu lại được con nhỏ bạch liên hoa đó? Cho mày ngu này, cho mày ngu này! Mày đáng đời! Nếu không phải mày ngu như vậy, bà đây có phải nhập vào người mày không? Khóc khóc khóc, khóc cái gì mà khóc! Bà đây sắp bị mày hại chết rồi!”