Quỳnh sau khi ăn no uống đủ, gắng gượng đi lại một hồi lâu mới chấp nhận sự thật là không thể trốn thoát.
Sau đó cảm thấy thân thể nhớp nháp rất khó chịu, bèn lấy ít nước tắm rửa qua loa rồi lại ngủ thϊếp đi.
Vừa mở mắt, lại thấy ngay gương mặt lù lù của tên tội phạm hϊếp da^ʍ, cô lập tức hét lên thất thanh: “A...”
Đại bước một bước dài lao tới, cánh tay rắn chắc vươn ra ôm chầm lấy người cô vào lòng, ngay sau đó đặt lên phản, tay kia còn nhanh hơn bịt chặt lấy cái miệng nhỏ của cô vợ.
“Ư... ưʍ...” Đại bịt rất chặt, sợ tiếng la của cô vợ sẽ gọi người khác đến.
Chỉ là anh bịt càng chặt, Quỳnh càng không chịu thua mà giãy giụa, cố gắng thoát khỏi vòng tay của gã vũ phu này.
Cô gào thét đến kiệt sức mà không phát ra được một âm thanh nào, gã vũ phu này bịt quá chặt, cô sắp bị anh ta làm cho ngạt thở đến chết rồi.
Con mẹ nó!
Đây là muốn gϊếŧ cô sao?
Không được, cứ tiếp tục thế này, cô sẽ thật sự bị gã vũ phu này bịt miệng đến chết trước.
Lúc này, Quỳnh lại chẳng còn nghĩ đến chuyện mình luôn miệng đòi chết nữa.
Để không bị ngạt thở, bản năng sinh tồn đã trỗi dậy.
Quỳnh đảo mắt, không la hét nữa, mà lè lưỡi ra, liếʍ vào lòng bàn tay đang bịt miệng mình.
Lưỡi vừa cong lên, một mùi mồ hôi xộc vào khiến cô suýt nữa thì nôn ra.
Tổ cha nó!
Tay của con trâu điên này, có phải là vừa đi vệ sinh xong không thèm rửa không vậy? Nếu không sao có thể thối như thế?
Đại cảm nhận được hơi nóng và cảm giác nhồn nhột trong lòng bàn tay, thân thể mềm mại trong lòng thỉnh thoảng lại cọ vào đùi anh, cảm giác đó như đang cào vào tim gan, khiến một luồng hơi nóng từ dưới thân xộc thẳng lên não.
“Vợ ơi, em hứa với tôi là không la nữa, tôi sẽ thả em ra.” Đại tuy thật thà nhưng không ngốc.
Để giữ mạng, Quỳnh nghe xong liền gật đầu lia lịa như một kẻ phản bội, nhưng trong lòng lại điên cuồng chửi rủa: Tên tội phạm hϊếp da^ʍ chết tiệt, còn không mau bỏ tay ra, bà sắp bị mày bịt chết rồi, lát nữa xem bà đánh chết mày thế nào!
Đại thấy vợ nhỏ gật đầu, lập tức vui mừng thả tay ra. Ai ngờ tay vừa mới rời khỏi miệng.
Quỳnh không nói hai lời, túm lấy bàn tay đó rồi cắn một phát thật mạnh để hả cơn giận trong lòng.
Dáng vẻ hung dữ này của Quỳnh không những không làm Đại tức giận, ngược lại anh còn cảm thấy vợ lúc này càng thú vị hơn.
Đại vốn còn lo vợ của mình trông yếu ớt sắp chết thế này sẽ khó nuôi, nhưng lúc này dáng vẻ như con hổ con của Quỳnh lại khiến anh vô cùng vui sướиɠ.
Anh biết vợ nhỏ đang tức giận, càng biết tối qua cô đã bị mình suýt nữa phá thân, trong lòng phẫn nộ.
Vì vậy anh quyết định để Quỳnh cắn, chỉ cần cô hết giận, dù có bị cắn mấy miếng cũng không sao.
“Vợ à, em cứ cắn đi, chỉ cần em hết giận, tôi sẽ cho em cắn thỏa thích.”
Cho cô cắn thỏa thích?
Khốn kiếp!
Bà đây đâu phải là chó!
Nghĩ đến lòng bàn tay bốc mùi hôi thối kia, Quỳnh cuối cùng cũng nôn ra được!
“Vợ, vợ ơi em sao thế? Có phải không khỏe ở đâu không?”
Cô còn có thể sao nữa?
Không phải là bị anh ta làm cho thối đến mức nôn ra sao?
Quỳnh vừa đánh vừa chửi:
“Ai là vợ anh, ai là vợ anh hả, đồ tội phạm hϊếp da^ʍ! Xem bà đây cắn chết anh, đánh chết anh cho rồi, cho anh bắt nạt tôi, cho anh bắt nạt bà...”
Nhìn người đàn ông to như gấu này có vẻ mặt trung hậu thật thà, nhưng thực chất lại chẳng phải người tốt, cơn giận của Quỳnh càng bùng lên, cô buông tay ra, hai tay vung lên đấm thùm thụp vào người Đại.
Mẹ kiếp!
Bà đây lại bị một tên nhà quê cổ hủ thế này giam cầm sao?
Quỳnh nghĩ mãi không thông, cô đường đường là nữ bá vương của làng Trúc, lại suýt nữa bị một gã đàn ông như vậy chiếm đoạt! Tuy cô không quá bảo thủ về phương diện này, nhưng cũng không thể chấp nhận việc ở cùng một gã vũ phu.
Càng nghĩ càng tức, càng tức lại càng muốn đánh chết người đàn ông trước mặt.
Đại cũng ấm ức, rõ ràng anh chưa làm gì cả mà, sao lại bị đóng mác tội phạm hϊếp da^ʍ rồi. Nhưng dù sao anh cũng doạ vợ sợ, thôi thì cứ để cô ấy trút giận vậy, dù sao cũng không đau.
Ngược lại, Đại còn lo bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của vợ nhỏ, đấm lên người anh có khi lại làm đau tay cô.
“Không đau, không đau, vợ cứ đánh đi, tôi thật sự không đau, chỉ cần em không giận là được. Em đừng giận nữa được không? Em mà giận hỏng người, ai sinh cho tôi một cu con đây?”
Đại lúc này rất xót xa, anh tưởng nói như vậy vợ nhỏ sẽ hả giận.
Nhưng nào ngờ, Quỳnh vừa nghe đến mấy chữ “sinh một cu con”, lập tức “bịch” một tiếng ngã ngửa ra phản, ngửa mặt lên trời than:
“Trời ơi, ông cứ để con chết thêm lần nữa cho rồi!”
Tình huống thay đổi đột ngột khiến Đại giật mình, anh lao tới ôm chặt lấy Quỳnh:
“Không được, vợ không được chết! Ông trời ông không được cướp vợ của tôi đi! Ông mà dám cướp cô ấy đi, tôi liều mạng với ông!”
Quỳnh đang bi phẫn trong lòng nghe anh nói vậy lại tức điên, nghiến răng đẩy mạnh Đại ra:
“Đồ hϊếp da^ʍ, cút xéo cho bà! Bà muốn về, bà muốn đi tìm ông trời nói lý lẽ! Tao đường đường là một thanh niên tốt, từ trước đến nay không dám làm chuyện trộm gà bắt chó, càng chưa từng làm chuyện hại nước hại dân, ngoài việc trêu ghẹo hai anh chàng đẹp trai ra, tao thật sự là người rất đứng đắn, tại sao ông trời lại khiến tao thảm đến mức này? Cút! Cút! Tao phải đi tìm ông ta phân xử!”
Vợ cứ mở miệng ra là chửi, vì cô đang tức giận nên anh để mặc cho cô chửi, hơn nữa anh cũng đang áy náy vì tối qua đã quá đáng làm tổn thương cô.
Nhưng lúc này vợ nhỏ nói thà chết chứ không chịu ở lại làm vợ anh, còn nói anh là kẻ hϊếp da^ʍ, điểm này Đại không thể chấp nhận được:
“Vợ ơi, tôi không phải là kẻ hϊếp da^ʍ!”
Bị Đại cao gần một mét chín, tay chân dài ngoằng ôm chặt trong lòng, Quỳnh với chiều cao khoảng một mét sáu không thể thoát ra được, chỉ đành chửi rủa:
“Anh không phải kẻ hϊếp da^ʍ thì là gì? Dám nhân lúc tôi bệnh mà chiếm đoạt tôi, anh chính là một tên hϊếp da^ʍ từ đầu đến chân, tôi phải đi tố cáo anh!”
“Không phải vẫn chưa làm gì sao?”
“Hϊếp da^ʍ không thành cũng là hϊếp da^ʍ, anh là thằng tồi, đồ cặn bã của xã hội!”
Đại nghe những lời này thì không cho là đúng, cảm thấy vợ nhỏ của mình có lẽ đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, có người chồng nào mà không ân ái với vợ mình chứ?
Nếu vợ e thẹn không muốn, lẽ nào chuyện này người chồng không thể tự quyết được?
Sợ vợ nhỏ ghi hận mình, Đại đành nói:
“Vợ ơi, em là do tôi cứu, em chính là vợ của tôi. Vợ chồng sinh con, sao lại thành kẻ hϊếp da^ʍ được? Sách còn nói ơn cứu mạng lấy thân báo đáp, em mà đi tố cáo, quan phủ còn phán em tội biết ơn không báo đáp đấy!”
Quỳnh thấy anh ta lại nói nhảm, lập tức đưa tay ra véo Đại:
“Đồ khốn! Anh là đồ khốn! Anh cứu tôi, ai quy định tôi phải làm vợ anh? Anh không biết hôn nhân phải tự nguyện sao?”
Đại bị véo đến nhăn mặt, vô cùng oan ức: “Vợ ơi, tôi thật sự tự nguyện mà.”