Chương 9: Hết tâm trí săn bắn

Đại đang đi săn trong núi thì đột nhiên rùng mình một cái.

Anh lắc lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ: Trời nóng thế này sao mình lại thấy lạnh? Không lẽ bị hạ đường huyết rồi?

Sáng nay chỉ vội ăn mấy miếng cơm, Đại đã bị người anh em của mình lôi vào núi, loanh quanh một hồi đã quá nửa ngày.

Cũng không biết có phải do vận may không tốt không, hôm nay chẳng gặp được con mồi lớn nào, chỉ săn được ba con thỏ rừng, bốn con gà lôi.

Bình thường một chuyến lên núi chỉ được có bấy nhiêu, lại còn là hai người, thì thật không bõ công. Nhưng trong lòng Đại lúc này toàn là hình ảnh của cô vợ bé bỏng, cào đến mức khiến tim anh ngứa ngáy, chỉ hận không thể lập tức quay về ôm lấy cô.

Đại đề nghị hôm nay về thôi, mai lại đi tiếp.

Hùng vẫn chưa muốn xuống núi, nói muốn đi thêm một canh giờ nữa.

Nhưng Đại biết, anh không thể ở lại được nữa: Không biết người vợ ở nhà đã ăn cơm chưa.

Hùng thấy anh thật lòng không muốn đi nữa, đành nói:

“Đại, vậy tối nay chúng ta ăn cơm cùng nhau nhé? Anh em mình nướng một con thỏ, hầm một con gà, mang đến nhà thằng Trụ? Hôm qua mày không đến, tụi tao cũng không uống vò rượu đó, bảo là đợi mày đến uống chung mới đã!”

Hai người bắt đầu đi xuống núi, Đại uể oải trả lời:

“Thôi, mấy hôm nay tao cứ thấy sức lực không đủ, không biết có phải do trời nóng quá, mồ hôi ra nhiều nên người hơi đuối không.”

Hùng ngẩn người: “Đại, mày nói gì thế? Mày thấy hơi đuối sức á? Không thể nào? Trong làng mình mày là người khỏe nhất, sao lại có cảm giác này được? Hay là mai xuống núi tìm thầy lang xem sao, nhỡ đâu mắc bệnh gì?”

Đại nhếch mép, anh làm gì có bệnh!

Nếu có bệnh, thì đó cũng là bệnh tương tư vợ!

“Không cần, không cần, tao nghĩ qua mấy hôm nữa trời mát hơn chắc là sẽ khỏe lại.”

Hùng lại không đồng tình:

“Đại, chuyện sức khỏe không thể xem thường được, anh em mình đều là trai ế sống một mình, lỡ bệnh thật thì phiền phức lắm. Mày có thấy bác Hoàng trong làng không? Trước đây bác ấy khỏe mạnh biết bao, chỉ vì ngã gãy một chân mà thành người tàn phế, đến vợ cũng bỏ đi, giờ thì bữa đói bữa no lay lắt qua ngày.”

Đại biết người anh em có ý tốt, trong làng trai ế đâu chỉ có mười hay tám người?

Lúc còn trẻ, sống độc thân ngoài việc nhớ vợ đến phát điên ra thì cũng không có gì to tát. Nhưng đến khi về già, có trai ế nào được sống yên ổn đâu?

Ý nghĩ này vừa lóe lên, bước chân của Đại càng nhanh hơn.

Anh nhất định phải giữ được vợ, để cô ấy ở bên cạnh mình, sau này anh không muốn sống một mình nữa!

Hùng thấy Đại đi nhanh như vậy, cũng vội vàng: “Đại, đi nhanh thế làm gì?”

Thấy mình quả thật có hơi vội vàng, sợ người anh em sinh nghi. Lỡ như để người ta biết anh nhặt được một cô vợ, mà cô vợ này còn chưa đồng ý ở lại, thì sẽ phiền phức to.

Đại biết mình trông rất bình thường, trong làng có mấy gã trai ế còn đẹp mã hơn anh. Mà anh cũng biết, con gái ham sắc. Lỡ như để cô gái ấy bị gã nào đẹp trai hơn dụ dỗ mất thì anh toi đời.

Thế là anh đi chậm lại: “Sao mày cứ như đàn bà thế? Đi đứng lề mề. Về nhà sớm một chút, ra vườn rau tưới ít nước không tốt hơn à?”

Hùng biết người anh em này của mình siêng năng, chỉ là quá thật thà, nghe vậy liền nói:

“Mày còn lo vườn rau làm gì? Đồ trong vườn đó, gần như đều chui vào bụng vợ chồng thằng em mày hết rồi, cần gì phải vất vả như vậy? Nó đã thành gia lập thất rồi, chẳng lẽ còn cần mày giúp đỡ mọi việc sao?”

Nếu là trước đây, Đại nhất định sẽ nói: Giúp được chút nào hay chút đó, lỡ sau này mình không lấy được vợ, về già còn phải nhờ cháu trai cháu gái chăm sóc.

Dù bây giờ cháu trai cháu gái còn chưa thấy tăm hơi đâu, nhưng Đại vẫn sẽ nghĩ như vậy.

Nhưng bây giờ anh không nghĩ thế nữa, trồng rau tốt thì vợ mình mới có cái ăn chứ. Ngày nào cũng ăn đồ trên núi mãi cũng sẽ ngán.

“Thật ra tao cũng phải ăn mà, nếu rau mà chết khô, chẳng phải tao cũng không có gì ăn sao? Về thằng Tú, tao cũng nói với nó rồi, sau này nó phải tự gánh vác gia đình của nó, tao cũng phải nuôi vợ sinh con rồi!”

Hùng lập tức tán thành: “Thế mới phải chứ! Nếu không phải hai ông bà già nhà tao cứ bệnh suốt, tao cũng sớm đã có suy nghĩ này rồi. Giờ em trai tao cũng mười bảy rồi, vài năm nữa cũng phải lấy vợ. Tao mà có năng lực và điều kiện như mày, sớm đã nghĩ cho bản thân mình rồi, đâu như mày không vì em trai thì cũng vì em gái, khiến mình vất vả như vậy.”

Đại không phải không biết mình đã vì em trai em gái mà bỏ ra bao nhiêu công sức, nhưng nghĩ đến nỗi lo của cha ngày xưa, đến dáng vẻ mẹ lâm chung không nhắm được mắt, anh còn có thể làm sao?

Mẹ ruột không thích mình, đến lúc chết vẫn không thích mình, Đại hiểu. Dù sao cũng vì mang thai anh, mẹ mới cam chịu ở lại cái làng rách nát này, nên bà hận anh cũng là đúng. Chỉ là, bà không thích anh, nhưng anh cũng là con trai của bà, là anh trai của các em, sao có thể không lo cho họ?

“Không sao, dù sao chúng nó cũng thành gia lập thất cả rồi, sau này tao cũng nhàn hơn. Mày cũng đừng lo, tao thấy sức khỏe mẹ mày khá hơn nhiều rồi, có lẽ sang năm là khỏi bệnh, lúc đó mày kiếm tiền ra ngoài núi cưới một cô vợ về.”

Hùng nghĩ đến hoàn cảnh nhà mình, không có mười quan bạc thì đi đâu mà cưới vợ? Bây giờ trong nhà quanh năm kiếm đủ ăn đã là không dễ, lấy đâu ra mười quan?

Anh ta thầm thở dài rồi nói: “Đại, nếu thật sự như thằng Đẩu nói, trời cho tao một cô vợ từ trên trời rơi xuống, thì tao sẽ chiều theo cô ấy mọi thứ, chỉ cần cô ấy chịu làm vợ, sinh con cho tao là đủ rồi!”

Lời này của Hùng vừa thốt ra, Đại lập tức cảnh giác.

Anh thật sự đã nhặt được một cô vợ từ trên trời rơi xuống, chuyện này không thể để ai biết được!