Vợ ơi anh muốn đi cày, Trăng treo đầu núi sương bay cuối đồng. Lúa non vờn gió mênh mông, Tay anh chắc cuốc, lòng mong hạt vàng. ... Khi Thu Quỳnh cảm thấy mình rơi xuống vách núi, cô nghe thấy tiếng …
Vợ ơi anh muốn đi cày,
Trăng treo đầu núi sương bay cuối đồng.
Lúa non vờn gió mênh mông,
Tay anh chắc cuốc, lòng mong hạt vàng.
...
Khi Thu Quỳnh cảm thấy mình rơi xuống vách núi, cô nghe thấy tiếng một người phụ nữ khóc lóc:
“Chị đừng trách em! Chị hãy tha thứ cho em, em không thể không có anh ấy... hu hu...”
Vừa nghe thấy câu này trong đầu, cô không khỏi tức giận sôi gan, cái lùm mía nhà mày!
Mày dám đùa giỡn với bà à?
Vừa mới xuyên không tới, coi như xuyên thành cái gì cũng mặc kệ đi. Hơi còn chưa kịp thở đều đã bị người ta hãm hại rồi?
Trai ế Văn Đại tình cờ nhặt được một tiên nữ trên sông, nhặt được rồi thì làm gì?
Đương nhiên là bế về làm vợ rồi!
...
Một câu chuyện xuyên không, sinh tồn và tình cảm đầy kịch tính, nơi từng ánh nhìn, từng nhịp thở giữa núi rừng đều có thể định đoạt số phận.
Lưu ý khi đọc:
1. Triều đại không có thật, vui lòng không áp đặt lịch sử vào.
2. Nam chính là người trong núi, đừng mong anh ta văn minh lịch sự.
3. Đơn vị tiền tệ áp dụng quy chuẩn của triều Trần, không đúng 100%, có sai sót mong bỏ qua cho.
Lần đầu viết truyện ngôn tình, lại còn là dự án dài, không tránh khỏi có lúc sai sót hoặc chậm trễ, mong các bạn độc giả hoan hỉ bỏ qua, nếu cảm thấy không hợp gu, xin hãy im lặng rời đi, đừng buông lời cay đắng.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
...
Tôi cam kết không viết truyện 18+