Thành Thiếu Phong chết rồi! Chết không một dấu hiệu báo trước, cứ thế mà chết dưới tay Dương Khai.
Lần trước, khi Dương Khai đại chiến với đám đệ tử Phong Vũ Lâu, Hồ Mị Nhi đã tận mắt chứng kiến từ đầu đến cuối. Dù biết thực lực của Dương Khai kinh người, nàng cũng không ngờ hắn lại mạnh đến mức này!
Thành Thiếu Phong, tu vi Khai Nguyên cảnh tầng một, chỉ giao đấu với Dương Khai đúng một chiêu đã bị hắn dùng một ngón tay điểm chết!
Đó là vũ kỹ gì? Vì sao lại có uy lực cường đại đến vậy? Lỗ thủng trên trán Thành Thiếu Phong rõ ràng là bị một loại vật chí cương chí dương thiêu đốt mà thành.
Giờ khắc này, Hồ Mị Nhi vô cùng hoảng sợ. Chứng kiến thủ đoạn gϊếŧ người tàn nhẫn của Dương Khai, nàng mới hiểu những lời hắn nói không phải là đùa.
Hắn thật sự dám gϊếŧ người, và hắn có năng lực gϊếŧ người!
Nộ Đào cũng vô cùng khϊếp sợ. Hắn vừa mới giao một quyền với Dương Khai, chiêu thứ hai còn chưa kịp tung ra thì sư đệ của mình đã chết ngay trước mắt. Biến cố này khiến hắn nghẹn họng trân trối.
"Ngươi... ngươi dám gϊếŧ Thành sư đệ!" Nộ Đào khàn giọng thét lên, "Ngươi đã dùng thủ đoạn gì?"
Uy lực của ngón tay kia quá mạnh mẽ, tuyệt đối là một loại vũ kỹ cực kỳ khủng khϊếp. Nộ Đào có chút sợ hãi, sợ rằng mình không thể ngăn cản được.
"Ngươi cũng phải chết!" Dương Khai biết rõ đạo lý trảm thảo trừ căn. Hai người này hôm nay đi theo hắn đến đây chính là muốn gϊếŧ hắn. Đối mặt với kẻ địch như vậy, Dương Khai sao có thể nương tay.
Tình huống lần này khác với lần trước. Lần trước chỉ là kéo bè kéo lũ đánh nhau, Dương Khai còn có thể hạ thủ lưu tình. Nhưng đối mặt với kẻ muốn lấy mạng mình, hạ thủ lưu tình chính là ngu xuẩn.
Thấy Dương Khai lao nhanh về phía mình, Nộ Đào đột nhiên cười dữ tợn: "Đừng phô trương thanh thế, đền mạng đi!"
Vừa hô, hắn vừa tung hai đấm, nghênh đón Dương Khai. Đối phương chỉ là Thối Thể cảnh, trong cơ thể có bao nhiêu nguyên khí? Chiêu vừa rồi uy lực lớn như vậy, chắc hẳn đã tiêu hao không ít. Nói cách khác, hắn không thể dùng lại thủ đoạn đó.
Vì vậy, Nộ Đào không hề sợ hãi!
Nhưng khi ra tay, Nộ Đào phát hiện mình đã sai. Dương Khai vẫn có thể vận dụng nguyên khí. Mỗi lần giao phong, hắn đều cảm nhận được một cổ năng lượng nóng rực từ chiêu thức của Dương Khai. Cổ năng lượng này khiến Nộ Đào kinh ngạc. Cảnh giới của hắn cao hơn Dương Khai, nhưng căn bản không thể áp chế được hắn.
Nộ Đào dốc toàn lực, cố gắng né tránh, không dám giao phong trực diện với Dương Khai. Hắn định dùng chiến thuật tiêu hao, đợi đến khi nguyên khí trong cơ thể Dương Khai cạn kiệt, đối phương sẽ chỉ là cá nằm trên thớt.
Cách nghĩ và sách lược của Nộ Đào không sai. Đối phó với đệ tử Thối Thể cảnh bình thường, phương pháp này rất hiệu quả, có thể bắt được địch nhân với cái giá nhỏ nhất. Nhưng Dương Khai thì khác. Hắn vừa hấp thu toàn bộ dương viêm chi lực từ một khối dương viêm thạch, nguyên khí trong kinh mạch tràn đầy. Nếu cứ kéo dài, có lẽ Nộ Đào mới là người kiệt sức trước.
Rất nhanh, Nộ Đào phát hiện có chút không ổn.
Lúc đầu, Dương Khai quả thực chỉ giống một võ giả Thối Thể cảnh. Tốc độ và lực đạo của nắm đấm tuy mạnh hơn người thường một chút, nhưng không vượt quá phạm trù Thối Thể cảnh. Nhưng theo thời gian trôi qua, cùng với những vết thương mà hắn gây ra trên người Dương Khai, thực lực của Dương Khai lại liên tục tăng lên. Quyền càng lúc càng nhanh, lực đạo càng lúc càng lớn. Điều khiến Nộ Đào kiêng kỵ nhất là năng lượng nóng rực trong chiêu thức của hắn cũng ngày càng hùng hậu.
Cứ như thể theo thời gian, thực lực của Dương Khai đang tăng trưởng nhanh chóng.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Một võ giả khi chiến đấu, sức chiến đấu chỉ có thể giảm dần do tiêu hao nguyên khí. Sao hắn lại ngược lại?
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi bằng một chén trà, Nộ Đào đã không thể né tránh công kích của Dương Khai bằng thân pháp. Một lần sơ sẩy, ngực hắn bị Dương Khai đánh trúng một quyền.
Lực đạo trầm trọng khiến Nộ Đào khó thở, năng lượng nóng rực xâm nhập vào cơ thể như lửa thiêu đốt.
Nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Dương Khai, Nộ Đào manh động ý định thoái lui!
Vờ tung một chiêu, Nộ Đào mạnh mẽ lùi lại, cấp tốc bỏ chạy. Vừa thở dốc, hắn vừa quát: "Dương Khai, ngươi gϊếŧ Thành sư đệ, ngươi nhất định phải chết!"
Khai Nguyên cảnh tầng năm đánh không lại địch nhân, nhưng nếu muốn chạy trốn thì đối phương cũng không có cách nào. Nộ Đào rất tự tin về điều này, bởi vì trong khi giao chiến vừa rồi, hắn thấy Dương Khai không tu luyện thân pháp vũ kỹ gì.
Nộ Đào muốn chạy trốn, Dương Khai cũng không ngăn được, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn thoát ra vài chục trượng. Bỗng nhiên, Dương Khai động tâm, giọt dương dịch cuối cùng trong đan điền lóe lên ở đầu ngón tay.
Dương Khai duỗi tay còn lại, kéo một phát trên đầu ngón tay, một cảnh tượng kinh người xuất hiện.
Giọt dương dịch kia trong nháy mắt biến thành một lưỡi dao mỏng như cánh ve, đỏ như máu. Lưỡi dao vừa thành hình đã bay ra ngoài theo sự điều khiển của Dương Khai.
"Vèo" một tiếng, một đạo kinh hồng huyết ảnh xé gió, rót vào sau lưng Nộ Đào.
Thân thể đang chạy trốn của Nộ Đào lập tức cứng đờ, "phù" một tiếng rồi ngã xuống đất.
Trong rừng rậm một mảnh yên tĩnh, chợt có tiếng côn trùng kêu vang, chim hót truyền đến. Dương Khai thở hổn hển, toàn thân chật vật không chịu nổi.
Hai chân Hồ Mị Nhi run lên, toàn thân lạnh buốt, đáy lòng phát lạnh. Nàng vẫn chưa rời đi, vì muốn Dương Khai cầu cứu khi không chống đỡ nổi, để nàng có thể đạt được mục đích của mình.
Nhưng nàng không ngờ rằng hai đệ tử Phong Vũ Lâu đến tập sát Dương Khai lại bị hắn gϊếŧ chết.
Hai người này đều là Khai Nguyên cảnh, một người tầng một, một người tầng năm, liên thủ đối phó với một Dương Khai Thối Thể cảnh, cuối cùng chẳng những thất bại mà còn mất mạng.
Mọi thứ đều không chân thật, không hiểu thấu.
Bỗng nhiên, Hồ Mị Nhi giật mình. Nàng phát hiện Dương Khai nghiêng đầu, dùng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn chằm chằm mình, trong đáy mắt lấp lánh một loại quang mang gọi là gϊếŧ người diệt khẩu.
Hồ Mị Nhi vô ý thức lùi lại vài bước.
"Ngươi dám động, sẽ chết!" Thanh âm lạnh như băng của Dương Khai vang lên.
"Ta không động..." Giọng Hồ Mị Nhi mang theo chút nức nở, bụng dưới co rút, suýt chút nữa thất thố tại chỗ.
Nàng thật sự sợ hãi, không biết Dương Khai có muốn gϊếŧ mình hay không. Trước sống còn, một thiếu nữ như nàng có thể làm gì? Dù đắc ý trên tình trường, thực lực của nàng lại không cao.
Dương Khai không để ý đến nàng nữa, mà lao tới chỗ Thành Thiếu Phong và Nộ Đào, trắng trợn lục soát trên người bọn họ. Chẳng mấy chốc, Dương Khai tìm được chút ngân lượng và hai bình đan dược.
Hai bình đan dược còn lại không nhiều, nhưng cũng đáng giá vài đồng.
Không tính là lỗ vốn! Chỉ tiếc giọt dương dịch mình ngưng tụ, hiện tại trong đan điền thật sự không còn nữa rồi. Sau một trận đại chiến, chân dương nguyên khí trong kinh mạch cũng hao tổn hơn phân nửa.
"Có phải ngươi thiếu tiền không?" Thấy Dương Khai cướp bóc trên hai cái xác chết, Hồ Mị Nhi cả gan lên tiếng, "Ta có thể cho ngươi, chỉ cần ngươi đừng gϊếŧ ta là được."
Bây giờ, Hồ Mị Nhi đâu còn dám bày ra tư thái quyến rũ trước mặt Dương Khai, ngay cả nói chuyện cũng cẩn thận từng li từng tí.
Dương Khai liếc nhìn nàng một cái, lạnh nhạt nói: "Ta không phải lục lâm thảo khấu, cần tiền của ngươi làm gì? Ta thiếu tiền thì tự kiếm!"