Khi Dương Khai và Hồ Mị Nhi nối đuôi nhau tiến vào rừng sâu, hai bóng người từ phía sau cây gần đó lao ra.
Một kẻ mặt mày hằn học, oán độc nhìn theo hướng Dương Khai biến mất. Khuôn mặt tuấn tú của hắn còn vương chút bầm tím, xem ra mấy ngày nay đã bị ai đó đánh cho một trận.
Kẻ còn lại thì ánh mắt hung ác, da^ʍ tà dán chặt vào vòng ba nảy nở, thân thể mềm mại của Hồ Mị Nhi, trong mắt lóe lên những tia sáng khác thường.
"Thành sư đệ, đệ bị loại người này đánh cho à?" Gã thanh niên cau có nhìn Thành Thiếu Phong, giọng điệu có chút dò xét, "Dù đệ mới nhập Khai Nguyên cảnh, nhưng cũng không đến nỗi không phải đối thủ của hắn chứ? Tiểu tử kia nhìn chỉ là Thối Thể cảnh mà thôi."
Sắc mặt Thành Thiếu Phong tối sầm: "Lúc ấy ta có chút khinh địch. Hơn nữa tên kia quả thật cổ quái, khi giao chiến thì liều mạng như không muốn sống. Ta đâm kiếm tới, hắn thế mà dùng tay không đỡ. Kiếm xuyên qua, hắn chẳng rên một tiếng, không những chế trụ kiếm của ta, còn tóm được cả cánh tay ta, vì vậy ta mới thua."
"Ồ? Nghe có vẻ thú vị đấy. Chỉ không biết so với ta, ai hung ác hơn thôi."
Thành Thiếu Phong cười nịnh: "Đương nhiên là Nộ Đào sư huynh lợi hại hơn rồi, hắn sao có thể so được với huynh."
"Đã điều tra rõ thân phận hắn chưa? Đừng chọc phải nhân vật lớn nào thì phiền." Nộ Đào có chút lo lắng hỏi.
"Điều tra rõ rồi, tiểu tử này chỉ là một thí luyện đệ tử của Lăng Tiêu Các, không có bối cảnh gì cả. Gϊếŧ loại người này cũng chẳng sao."
"Ha ha, thí luyện đệ tử? Ta nhớ không nhầm thì Lăng Tiêu Các chỉ có chưa đến mười thí luyện đệ tử thôi nhỉ? Hắn là một trong số đó sao?" Nộ Đào như nghe được chuyện gì buồn cười, nhưng vừa nghe đến hai chữ "thí luyện đệ tử", nỗi lo lắng của hắn lập tức tan biến. Loại người này là nỗi ô nhục của Lăng Tiêu Các, mình ra tay thanh lý chẳng khác nào giúp Lăng Tiêu Các một ân lớn.
"Vâng. Vốn ta còn lo lắng rừng Hắc Phong này người đến người đi, không tiện ra tay. Ai ngờ tiểu tử này háo sắc, lại cùng con tiện nhân kia vào rừng sâu, muốn làm chuyện cẩu thả. Thật đúng là trời giúp ta."
Nộ Đào cười da^ʍ tục: "Xem ra sư đệ lần này không chỉ báo được thù, còn có diễm phúc nữa. Đúng là nhất tiễn song điêu."
Thành Thiếu Phong cũng cười: "Sư huynh nói gì vậy, huynh là người ta mời đến giúp đỡ, có chuyện tốt sao sư đệ dám một mình hưởng thụ? Lát nữa sư huynh nếm trước, sư đệ sẽ lo liệu mọi việc. Hồ Mị Nhi tuy lẳиɠ ɭơ phóng đãng, nhưng dù sao cũng còn trẻ, thân thể chắc chắn không tệ."
"Sư đệ quả nhiên biết điều!" Nộ Đào có chút nóng lòng, mở miệng nói: "Đi thôi, việc này không nên chậm trễ, chúng ta đuổi theo, tìm cơ hội ra tay."
Trong mắt hai người, gϊếŧ Dương Khai chỉ là chuyện nhỏ. Được ban ngày ban mặt, lấy trời làm giường, đất làm chiếu, cùng Hồ Mị Nhi mây mưa mới là điều đáng mong chờ nhất.
Về phần sau này Hồ Mị Nhi có trả thù hay không, bọn hắn không cần bận tâm. Con lẳиɠ ɭơ này ai cũng có thể làm chồng, chỉ cần làm cho nàng hài lòng, nàng vui mừng còn không kịp, sao nỡ lòng trả thù? Chắc hẳn đến lúc đó nàng chỉ biết đắm chìm trong kɧoáı ©ảʍ bị cưỡиɠ ɧϊếp, chuyện gì khác cũng chẳng nghĩ tới.
Hai người cũng không phải tay mơ, thường lui tới chốn hoa liễu ở Ô Mai Trấn, tự nhiên biết rõ loại nữ nhân như Hồ Mị Nhi có chút đặc biệt háo sắc.
Trong rừng Hắc Phong, Dương Khai vẫn vừa đi vừa quay đầu lại cười lạnh. Lúc đầu Hồ Mị Nhi còn có chút lo lắng, nhưng thấy Dương Khai chỉ cố làm ra vẻ huyền bí, nàng lại không sợ nữa. Không những không sợ, nàng còn đuổi theo sát Dương Khai, thân mật nắm lấy tay hắn, đem bộ ngực mềm mại, giàu có co dãn ép sát vào cánh tay Dương Khai.
Dương Khai nhất thời tâm viên ý mã, nhưng nghĩ đến tác phong của nữ nhân này, hứng thú vừa trỗi dậy liền tan biến không dấu vết.
"Rốt cuộc ngươi muốn giở trò gì?" Dương Khai có chút bực bội.
"Giúp ta lần đầu! Sau này ta sẽ không bao giờ dây dưa ngươi nữa!" Bốn bề vắng lặng, Hồ Mị Nhi không hề e dè, dám nói ra những lời khó nói như vậy.
"Ngươi nằm mơ giữa ban ngày à!"
"Ta không đẹp sao?" Hồ Mị Nhi mắt phượng như tơ, "Dáng người không đẹp sao? Chẳng lẽ ngươi không động lòng chút nào?"
"Một người phụ nữ có ngoại tại và nội tại. Ngoại tại của ngươi không tệ, cũng có vốn liếng đáng tự hào, nhưng nội tại thì khó coi." Dương Khai lạnh lùng nhìn nàng.
Lời này có chút nặng, Hồ Mị Nhi nghe xong mặt mày sa sầm, lạnh giọng nói: "Ngươi cảm thấy ta bẩn?"
"Đúng vậy!" Dương Khai thẳng thắn.
Hồ Mị Nhi mặt lạnh như băng, cười khẩy một tiếng: "Ngươi chỉ là một thí luyện đệ tử của Lăng Tiêu Các. Tuy thực lực của ta không bằng ngươi, nhưng ta là tiểu công chúa của Huyết Chiến Bang, ta để ý đến ngươi là phúc của ngươi, ngươi lại không biết điều! Ngươi có biết bên ngoài có bao nhiêu người đang nhòm ngó ta không?"
"Vậy tiểu công chúa điện hạ có thể đi tìm những người đó, làm gì phải dây dưa ta?" Dương Khai thần sắc lạnh nhạt.
"Dương Khai, đừng được voi đòi tiên! Nếu ta về nói với phụ thân rằng ta bị ngươi vũ nhục, dù ngươi là người của Lăng Tiêu Các, cũng đừng mong thấy mặt trời ngày mai." Hồ Mị Nhi khàn giọng quát, thái độ của Dương Khai triệt để chọc giận nàng, khiến nàng mất hết mặt mũi. Dù sao nàng cũng có thân phận không thấp, chưa từng chịu loại vũ nhục này.
Dương Khai cũng cười lạnh một tiếng: "Xin hỏi tiểu công chúa điện hạ, nếu ta gϊếŧ ngươi ngay tại đây, ngươi còn có cơ hội trở về cáo trạng sao?"
Hồ Mị Nhi nghe vậy sững sờ, nàng vừa rồi giận quá mất khôn, quên mất nơi này là rừng Hắc Phong. Nếu Dương Khai thật sự dám động thủ, nàng tuyệt đối không có cơ hội sống sót rời đi. Hơn nữa nơi đây cũng là nơi gϊếŧ người giấu xác tốt nhất. Có thể nói, nếu nàng chết ở đây, thì đúng là chết vô ích.
Nghĩ đến đây, Hồ Mị Nhi vội vàng cảnh giác nhìn chằm chằm Dương Khai, lùi về phía sau mấy bước, run giọng nói: "Ngươi nói đùa thôi mà?"
"Sự kiên nhẫn của ta có giới hạn." Dương Khai nhàn nhạt nói.
Hồ Mị Nhi gắt gao theo dõi hắn, trong mắt tràn đầy khuất nhục và tức giận, nhưng lại không dám phát tác. Nàng không biết lời vừa rồi của Dương Khai là thật hay đùa.
Đúng lúc Hồ Mị Nhi rối rắm, Dương Khai bỗng biến sắc, cảnh giác nhìn sang một bên.
Vô tình hữu ý, Dương Khai bước chân lóe lên, chắn trước mặt Hồ Mị Nhi, quát nhẹ vào một gốc đại thụ: "Đi ra!"
Hồ Mị Nhi nghe vậy kinh ngạc không thôi, nhưng ngay sau đó nàng liền hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
Hai người đột nhiên từ phía sau cây lao ra, vừa cười lạnh vừa tiến về phía này. Tiếng cười của hai người âm trầm quái dị, một kẻ dán mắt vào Dương Khai, một kẻ dán mắt vào Hồ Mị Nhi.
"Thành Thiếu Phong, Nộ Đào?" Hồ Mị Nhi hiển nhiên nhận ra bọn chúng, lập tức nghi hoặc lên tiếng. Bất quá chỉ trong nháy mắt, nàng liền hiểu ra vì sao hai người này lại xuất hiện ở đây.
Lần này, Dương Khai e là gặp nguy hiểm rồi.
Bị Nộ Đào nhìn chằm chằm không kiêng nể gì, ánh mắt da^ʍ uế khiến toàn thân không được tự nhiên, Hồ Mị Nhi không khỏi nhíu mày, lặng lẽ trốn sau lưng Dương Khai.
"Mị Nhi tỷ tỷ, lần này đến, chúng ta chỉ muốn lấy mạng tiểu tử này. Tỷ hãy tránh sang một bên, kẻo bị thương!" Thành Thiếu Phong dừng lại cách Dương Khai năm trượng, vừa chậm rãi rút thanh kiếm bên hông, vừa nói với Hồ Mị Nhi.
Nộ Đào cười âm hiểm: "Đúng vậy, nếu làm tỷ bị thương, ta sẽ đau lòng lắm."