Chương 35: Giọt Dương Dịch Đầu Tiên

Dương Khai không biết những người khác khi ở Tôi Thể cảnh tầng bảy thì trong cơ thể sẽ có bao nhiêu nguyên khí, nhưng chắc chắn không nhiều hơn hắn. Giai đoạn tích lũy ban đầu luôn vô cùng chậm chạp, hắn có thể hấp thu dương khí trong trời đất là nhờ có Chân Dương Quyết. Mà thế gian này có được bao nhiêu bí quyết thần diệu như Chân Dương Quyết chứ?

Một ngày nọ, khi Dương Khai tu luyện xong, hắn chậm rãi mở mắt.

Những ngày này, dương khí hấp thu được dần trở nên nặng trĩu, cảm giác nóng rực trong kinh mạch cũng ngày càng tăng. Dương Khai cảm thấy dường như lượng dương khí hấp thu đã đến mức bão hòa.

Một khi dương khí trong người bão hòa, nó sẽ ngưng tụ từ khí thành dịch, trở thành một giọt dương dịch chứa trong đan điền. Thứ gọi là dương dịch này có diệu dụng vô cùng, có thể dùng trong chiến đấu, phát huy ra tác dụng không thể tưởng tượng nổi. Dương Khai rất mong chờ điều này.

Chậm rãi mở mắt, Dương Khai đang chuẩn bị điều tức một chút thì khóe mắt chợt liếc thấy bên cạnh mình, cách đó không xa, có một người đang đứng. Dương Khai khẽ giật mình, hắn đắm chìm trong tu luyện đến nỗi không hề phát giác người này đến từ lúc nào.

Người này nghiêng người về phía Dương Khai, mặc một chiếc trường bào màu xanh, ống tay áo rộng rãi, thân hình cao lớn. Râu tóc tuy bạc trắng, nhưng hàng lông mày lại trắng như tuyết, cằm để một chòm râu dê được cắt tỉa tỉ mỉ. Nhìn tuổi tác thì xấp xỉ Mộng lão đầu ở Cống Hiến Đường, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt.

Vừa nhìn thấy người này, trong đầu Dương Khai liền hiện lên bốn chữ “tiên phong đạo cốt”. Khí chất này hoàn toàn trái ngược với vẻ lưu manh háo sắc của Mộng lão đầu. So sánh hai người quả là một trời một vực.

Giờ phút này, người nọ một tay chắp sau lưng, một tay vuốt râu, đứng đó nhìn xuống Khốn Long Giản. Ánh mắt của lão rất kỳ lạ, có chút phức tạp.

Đây là một trí giả uyên bác, đồng thời cũng là một trưởng bối võ nghệ cao cường! Dương Khai thầm nghĩ, vội vàng đứng dậy, hành lễ với bậc tiền bối:

- Đệ tử Dương Khai bái kiến tiền bối.

Nghe thấy tiếng của Dương Khai, lão giả chậm rãi quay đầu lại, hiền hòa nhìn hắn, khẽ gật đầu:

- Ừm.

- Không biết đệ tử nên xưng hô ngài như thế nào?

Dù biết người này chắc chắn là cao tầng của Lăng Tiêu Các, nhưng Dương Khai chưa từng gặp đối phương, nên muốn hỏi rõ để tránh nhầm lẫn bối phận.

Lão giả trầm ngâm, nhíu mày, như thể Dương Khai vừa hỏi một câu hỏi khó. Một lúc sau, lão mới nói:

- Ngươi cứ gọi ta là Thập Nhất trưởng lão là được.

Thập Nhất trưởng lão? Dương Khai có chút nghi hoặc. Số lượng trưởng lão của Lăng Tiêu Các cũng có vài người, nhưng chắc chắn không thể có đến mười một vị. Nhưng dù sao người ta cũng là trưởng bối, lão đã nói vậy, Dương Khai chỉ có thể thuận theo, lập tức thi lễ:

- Đệ tử bái kiến Thập Nhất trưởng lão.

Thập Nhất trưởng lão vuốt râu mỉm cười, vẻ mặt càng thêm hiền hòa, ôn tồn hỏi:

- Ngươi đang tu luyện vũ kỹ ở đây?

- Vâng.

Dương Khai gật đầu.

- Hơn nữa là vũ kỹ thuộc tính dương?

- Vâng.

Thực lực của đối phương chắc chắn không kém, việc hắn hấp thu dương khí ở đây sao lão có thể không cảm nhận được?

- Tu luyện thế nào rồi?

- Đệ tử mới tu luyện được mấy ngày, tạm thời vẫn tốt.

Thập Nhất trưởng lão hỏi thêm vài câu, Dương Khai đều trả lời đầy đủ. Trong lòng hắn có chút cảm động, vị trưởng lão này thật hòa ái dễ gần, đối với một đệ tử thấp kém như hắn mà cũng quan tâm như vậy, rất dễ khiến người ta sinh lòng hảo cảm.

Thấy lão dễ nói chuyện như vậy, Dương Khai chợt nhớ ra một vấn đề, bèn mở miệng:

- Thập Nhất trưởng lão, đệ tử tu luyện ở đây nhiều ngày, có một chuyện không hiểu.

- Ồ, nói nghe xem.

Thập Nhất trưởng lão lập tức hứng thú.

- Vì sao phía dưới Khốn Long Giản này lại có dương khí tràn ra?

Thập Nhất trưởng lão nghe xong liền cười:

- Đương nhiên là vì phía dưới có bảo bối thuộc tính dương.

Dương Khai dở khóc dở cười, thầm nghĩ chuyện này ta cũng đoán được, chỉ là không rõ dưới đó rốt cuộc có cái gì thôi.

- Ngươi có biết Khốn Long Giản này được tạo ra như thế nào không?

Thập Nhất trưởng lão đột nhiên hỏi một câu không liên quan.

Dương Khai không biết lão có ý gì, nhưng vẫn trung thực lắc đầu.

Thập Nhất trưởng lão nhìn Khốn Long Giản, chậm rãi nói:

- Nơi này là bị người ta dùng một kiếm chém ra.

Dương Khai tâm thần rung động! Khốn Long Giản rộng hơn mấy trăm trượng, dài không biết bao nhiêu, sâu không thấy đáy, lại là bị người dùng kiếm chém ra? Nếu người khác nói với hắn chuyện này, Dương Khai chắc chắn không tin, nhưng Thập Nhất trưởng lão trước mắt không cần phải lừa gạt hắn.

Vậy rốt cuộc là ai có thể dùng một kiếm tạo ra uy lực lớn đến vậy? Người này phải đạt đến cảnh giới nào?

- Mấy trăm năm trước, nơi này không có Lăng Tiêu Các.

Thập Nhất trưởng lão ánh mắt thâm thúy, giọng nói trầm thấp.

Dương Khai biết vị trưởng bối này sắp kể một bí mật không ai hay, lập tức nín thở ngưng thần, chăm chú lắng nghe.

- Năm đó, tổ sư gia đi ngang qua nơi này, vô tình gặp một ma đầu thực lực cao thâm. Hai người liền đại chiến một trận ở đây. Tình hình cụ thể của trận chiến không ai biết, chỉ biết đến cuối cùng, ma đầu phát hiện không địch lại, liền chém ra một kiếm.

Vừa nói, Thập Nhất trưởng lão vừa dùng tay vẽ một đường ở hai đầu Khốn Long Giản.

- Một kiếm chém ra, Khốn Long Giản thành hình! Ma đầu trốn vào khe nứt, tổ sư gia truy đuổi xuống dưới, tốn bao công sức mới chém gϊếŧ được ma đầu!

- Tuy nhiên, ma đầu kia thực lực quá cao thâm, dù chết hồn tiêu, nhưng tổ sư gia vẫn lo lắng, nên đã lập nên Lăng Tiêu Các ở đây, trấn thủ vài chục năm. Sau khi xác nhận sẽ không còn nguy hại gì nữa, tổ sư gia mới rời đi. Đó là lý do Lăng Tiêu Các tồn tại.

- Khốn Long Giản tạo thành mấy trăm năm, phía dưới không có ánh sáng mặt trời. Về sau, lại có rất nhiều đệ tử phạm tội bị lưu đày xuống đó. Có lẽ vì cơ duyên xảo hợp mà sinh ra bảo bối thuộc tính dương nào đó, đó là lý do ngươi có thể hấp thu dương khí ở đây.

Dương Khai khẽ gật đầu, nghi ngờ hỏi:

- Thập Nhất trưởng lão đến đây, cũng là muốn xem bảo bối kia sao?

- Ta?

Thập Nhất trưởng lão thần sắc cổ quái, chậm rãi lắc đầu:

- Ta không đến xem bảo bối, ta đến xem người.

- Xem người?

Thập Nhất trưởng lão ung dung cười một tiếng:

- Người già rồi, nói nhiều quá. Hôm nay tạm thời nói đến đây thôi. Ngươi cứ chuyên tâm tu luyện, nhưng ngàn vạn lần đừng vọng tưởng xâm nhập xuống dưới. Dưới đó nguy cơ trùng trùng, ngay cả ta cũng không dám tùy tiện xuống.

Nói xong, vị Thập Nhất trưởng lão nhanh nhẹn rời đi. Dương Khai trong lòng có nhiều cảm xúc, cũng có rất nhiều nghi hoặc, nhưng chỉ có thể giữ trong bụng.

Hơi khôi phục lại tinh thần, Dương Khai tiếp tục vận chuyển Chân Dương Quyết. Lúc này, tốc độ hấp thu dương khí của Chân Dương Quyết nhanh hơn trước kia không biết bao nhiêu lần.

Mấy canh giờ sau, Dương Khai đột nhiên cảm thấy kinh mạch toàn thân phồng lên không thôi, ngay cả đan điền cũng tràn đầy, giống như ăn quá no, căng tức bụng vậy.

Sắp bão hòa rồi sao? Dương Khai không kinh sợ mà còn mừng rỡ, càng thêm dụng tâm tu luyện.

Sau nửa canh giờ, kinh mạch và đan điền đột nhiên nhẹ bẫng, cảm giác phồng lên biến mất không thấy. Nguyên khí trong toàn thân kinh mạch trong nháy mắt trào vào đan điền, một giọt chất lỏng nóng rực lặng yên thành hình, nhỏ vào đan điền. Dương Khai thậm chí nghe thấy một tiếng “tí tách” nhẹ vang lên.

Dương dịch! Ta rốt cục đã tạo thành giọt dương dịch đầu tiên