- Ai hạ độc? Tại sao lại hạ độc?
Tô Mộc còn đang suy nghĩ mãi không ra thì bất chợt bên tai vang lên một giọng nói kinh ngạc:
- Ồ?
Chính là giọng của Dương Khai. Hắn hận Dương Khai thấu xương, làm sao có thể nghe nhầm được.
- Là hắn. Thì ra độc này là do Dương Khai hạ. Khốn kiếp. Chúng ta chỉ muốn dạy dỗ ngươi một chút thôi, ngươi lại ra tay độc ác như vậy. Quá tàn nhẫn rồi.
Hắn cố gắng chửi rủa Dương Khai, nhưng ý thức cũng nhanh chóng mơ hồ.
- Chết tiệt, chẳng lẽ bản thiếu gia cứ như vậy mà chết một cách ngớ ngẩn, mơ hồ thế này sao? Đáng thương cho bao khát vọng, bao hoài bão lớn lao của ta còn chưa kịp thi triển đã phải chết non ở đây. Trời cao thật đố kỵ anh tài.
Dương Khai khẽ bước đến trước mặt đám người kia, ngồi xổm xuống vạch khăn che mặt của bọn họ ra, nhìn kỹ thì thấy toàn là người quen.
Nghĩ một chút, Dương Khai liền hiểu ra ý đồ của bọn họ. Chắc hẳn mấy ngày nay bị hắn giày vò thảm quá nên tối đến đánh lén trả thù.
Chỉ tiếc là đám người này thật sự quá xui xẻo.
Dương Khai nhìn Hương Lô trên tay, trên mặt lộ ra vẻ dở khóc dở cười.
- Thật đúng là ngoài ý muốn.
Bình thường mỗi đêm trước khi ngủ, hắn đều thu Hương Lô vào Hắc Thư vô tự, chỉ là đêm nay tu luyện quá lâu, hơi mệt nên quên mất. Ai ngờ lại bỏ thảo dược vào mà chưa dùng hết, đúng lúc Tô Mộc và đám người kia lại mò tới ngửi phải.
Uy lực của mùi thơm lạ lùng từ Hương Lô này cực lớn. Lúc trước Dương Khai lần đầu ngửi được cũng chỉ đi được ba bước là ngã lăn ra đất, mà hắn còn có Ngạo Cốt Kim Thân, huống chi là đám người Tô Mộc này.
Bọn họ không có Ngạo Cốt Kim Thân chống đỡ, lần này e rằng phải dưỡng thương vài ngày mới hồi phục được.
- Tuy ta sơ ý nên phải chịu một phần trách nhiệm, nhưng nguyên nhân chính vẫn là do đám người Tô Mộc chủ quan. Nếu bọn họ ngửi thấy mùi thơm lạ lập tức nín thở thì có lẽ đã không thê thảm đến vậy.
- Ai, tội gì chứ?
Dương Khai thở dài một tiếng, thu Hương Lô vào Hắc Thư vô tự, nhìn đám người nằm trên mặt đất với vẻ mặt có chút khó xử.
Suy nghĩ một hồi, Dương Khai vẫn kéo hết bọn họ ra ngoài, tùy tiện ném ở một chỗ rồi mặc kệ.
Trở lại nhà gỗ, Dương Khai tiếp tục nghỉ ngơi.
Việc hôm nay cũng khiến hắn cảnh giác, phải tranh thủ thời gian đột phá Tôi Thể cảnh mới được. Hương Lô hiện tại chỉ có thể bày ở bên ngoài sử dụng, nhưng nếu đột phá Tôi Thể cảnh, đạt đến Khai Nguyên cảnh thì sẽ không cần phiền phức như vậy nữa. Đến lúc đó, dù Hương Lô đặt trong Hắc Thư vô tự vẫn phát huy tác dụng, chỉ cần nguyên khí trong cơ thể hắn có thể liên thông với Hắc Thư vô tự là được.
Những ngày tiếp theo, Dương Khai một mực khổ luyện, hai loại thảo dược được sử dụng tiết kiệm, tuy nhiên cũng dần vơi đi.
Ba ngày sau, vào một buổi sáng, khi Dương Khai tập luyện xong Thối Thể Thiên, hít một ngụm tử khí phương đông, khí cảm trong kinh mạch đột nhiên phấn chấn không thôi, giống như biến thành từng con sâu nhỏ, xuyên qua kinh mạch, ngọ nguậy không ngừng.
Dương Khai mặt mày ngưng trọng, tranh thủ thời gian dụng tâm cảm thụ.
Khí cảm ngọ nguậy, kéo theo huyết nhục nhúc nhích, toàn thân tê dại, ngứa ngáy khó tả, tình huống này kéo dài không biết bao lâu, bỗng nhiên, Dương Khai cảm thấy toàn thân chợt nhẹ, bụng nóng lên, cùng lúc đó, khí cảm ngọ nguậy biến mất không dấu vết.
Tâm niệm vừa động, vòng ấm áp ở bụng liền trở nên sống động, tung tăng như chim sẻ.
- Nguyên khí. Rốt cục cũng bước ra được bước này. Tôi Thể cảnh tầng bảy, trong cơ thể sinh ra nguyên khí, đó là dấu hiệu rõ ràng nhất.
Luồng nguyên khí đầu tiên trong cuộc đời luôn sinh ra ở đan điền. Lúc này, nguyên khí còn rất yếu ớt, căn bản không đủ để võ giả chiến đấu, bởi vì một khi sử dụng, nó sẽ biến mất, mà chu thiên trong cơ thể chưa mở, muốn ngưng luyện lại cũng rất tốn công.
Nhưng vì trong cơ thể đã sinh ra nguyên khí, nên từ đây võ giả có thể bắt đầu tu luyện vũ kỹ.
Vũ kỹ khác với quyền cước của Lăng Tiêu Các, nó có thể mượn nguyên khí để phát huy tác dụng, là căn bản để võ giả chiến đấu.
Cùng một quyền, Tôi Thể cảnh tầng sáu và tầng bảy đánh ra hiệu quả hoàn toàn khác nhau. Nếu nói toàn lực của Tôi Thể cảnh tầng sáu có thể tạo ra hai trăm cân lực, thì Tôi Thể cảnh tầng bảy vận dụng nguyên khí có thể tạo ra năm trăm cân, thậm chí một nghìn cân lực.
Đương nhiên, ở Tôi Thể cảnh, võ giả thường không dễ dàng vận dụng vũ kỹ, vì nguyên khí hồi phục không dễ. Chỉ khi đạt đến Khai Nguyên cảnh, người ta mới có thể tùy tâm sở dục sử dụng nguyên khí để chiến đấu, và dù nguyên khí cạn kiệt, vẫn có thể vận công nhanh chóng hồi phục.
Căn nguyên của tất cả nằm ở khả năng hồi phục nhanh chóng.
Vì vậy, từ Tôi Thể cảnh tầng bảy trở đi, việc cần làm của võ giả là dùng luồng nguyên khí này làm căn cơ, nuôi dưỡng và làm nó lớn mạnh.
Phương pháp thường dùng nhất là tu luyện vũ kỹ.
Mỗi loại vũ kỹ khi sử dụng đều cần vài, thậm chí hơn mười hoặc nhiều hơn nữa kinh mạch dẫn nguyên khí, vận chuyển theo một trình tự và lộ tuyến nhất định, mới có thể hình thành những chiêu thức khác nhau.
Làm lớn mạnh nguyên khí trong quá trình tu luyện vũ kỹ, khai mở chu thiên trong cơ thể, để đạt đến Khai Nguyên cảnh, đó là việc mà mọi võ giả đều phải làm.
Dương Khai tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Biết mình đã đạt tới Tôi Thể cảnh tầng bảy, Dương Khai vội vàng bình ổn lại tâm tình kích động, trở lại phòng triệu hồi Hắc Thư vô tự.
Hắn lật trực tiếp đến trang thứ tư, tập trung cảm nhận.
Mấy ngày nay, mỗi khi đột phá, hắn đều thử phá giải phong ấn trang thứ tư, nhưng chưa từng thành công. Dương Khai đoán rằng chỉ khi đạt đến Tôi Thể cảnh tầng bảy, ranh giới của Tôi Thể cảnh, trang thứ tư mới có biến hóa.
Dự đoán của hắn không sai.
Cảm thụ chưa được bao lâu, trên trang thứ tư liền hiện lên một vệt kim quang chói lọi. Giống như mấy lần trước, những kim quang này thoát khỏi trang sách, chui thẳng vào đầu Dương Khai.
Trong đầu đột nhiên có thêm một ít tin tức: Chân Dương Quyết. Đây là thứ mà Hắc Thư ban cho hắn sau khi đột phá. Sau khi đọc kỹ, sắc mặt Dương Khai trở nên cổ quái.
Chân Dương Quyết này có chút khác biệt so với vũ kỹ thông thường. Vũ kỹ thông thường đều có chiêu thức cố định, dù có thể biến hóa, cũng chỉ là thay đổi hình thức, vẫn có một điểm căn bản. Vượt ra khỏi phạm vi đó thì không còn là vũ kỹ tương ứng nữa.
Nhưng Chân Dương Quyết thì không, nó không có chiêu thức cố định, thiên biến vạn hóa, có thể nói là tùy tâm sở dục. Hoặc có thể nói, nó căn bản không có chiêu thức.
Đây là điểm khác biệt thứ nhất.
Việc tu luyện Chân Dương Quyết cũng đơn giản, nhưng nó lại có yêu cầu về điều kiện tu luyện.
Người tu luyện nhất định phải ở trong môi trường có dương khí mới có thể tu luyện Chân Dương Quyết.
Nhưng khi chân dương nguyên khí tu luyện được từ bí quyết này đạt đến một trình độ nhất định, nó sẽ ngưng khí hóa dịch, tích lũy trong đan điền.
Đây là điều mà vũ kỹ hoặc bí quyết thông thường không làm được, bởi vì cơ thể mỗi võ giả đều có giới hạn. Một khi tu luyện đến đỉnh, cơ thể sẽ không thể gia tăng nguyên khí nữa, trừ phi đột phá cực hạn của bản thân.