Lần này Mộng lão đầu ngược lại rất hào phóng, cho Dương Khai thêm vài cọng thảo dược. Có điều, lão lại níu lấy hắn không buông, gặng hỏi vì sao thực lực của hắn lại tiến triển nhanh chóng đến vậy.
Xem ra, chuyện Dương Khai gây sự với đám Tô Mộc đã truyền đến tai Mộng chưởng quỹ.
Dương Khai vẫn có chút hảo cảm với Mộng chưởng quỹ. Lão đầu tuy có phần không đứng đắn, lại háo sắc mặt dày, nhưng rất hợp ý Dương Khai.
Khó mà giải thích cặn kẽ, Dương Khai đành nói rằng khi vào Hắc Phong Sơn, hắn vô tình ăn được một quả lạ, sau đó bỗng nhiên đầu óc thông suốt, biết cách tu luyện.
Mộng chưởng quỹ trầm ngâm hồi lâu, kết hợp thời gian Dương Khai vào Hắc Phong Sơn lần trước và những biểu hiện gần đây của hắn, cũng chỉ có thể tin vào lời giải thích đó, cuối cùng quy kết là do kỳ ngộ.
Rời khỏi Cống Hiến Đường, Dương Khai không khỏi lo lắng.
Đổi hết điểm cống hiến thành thảo dược rồi, phỏng chừng chỉ có thể cầm cự được ba, bốn ngày nữa thôi. Sau này nên đi đâu kiếm thảo dược đây?
Tuy rằng hiện tại mỗi ngày khiêu chiến người khác cũng có thể nhận được hai điểm cống hiến, nhưng loại cống hiến này phải đợi đến mùng tám đầu tháng mới được phát. Tính ra còn gần hai mươi ngày nữa, hắn sao có thể chờ được đến lúc đó.
Nghĩ mãi không ra biện pháp hay, Dương Khai đành chịu, chỉ có thể âm thầm tu luyện trong đầu.
Mấy ngày vội vã trôi qua, thực lực Tôi Thể Cảnh tầng sáu của Dương Khai cũng dần vững chắc, dường như có xu thế tiến lên tầng thứ bảy. Ngày ngày khổ luyện, gần như bỏ ăn bỏ ngủ, sự trả giá vất vả cuối cùng cũng có hồi báo.
So với những ngày tháng tốt đẹp của Dương Khai, đám Tô Mộc lại sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng. Mấy ngày nay, Dương Khai cứ tìm đến gây phiền phức, khiến bọn họ phiền không kể xiết. Đánh thì đánh không lại, trốn cũng không xong, thật sự là bực bội muốn chết.
Bản thân Tô Mộc cũng tự tin có thể chiến thắng Dương Khai, nhưng cảnh giới hai người chênh lệch quá lớn, căn bản không thể khiêu chiến - Tô Mộc vẫn cho rằng Dương Khai chỉ là Tôi Thể Cảnh tầng bốn, tầng năm.
Tô Mộc biết không thể tiếp tục như vậy được nữa, cứ thế này thì nhân tâm cũng tan rã mất.
Càng nghĩ, Tô Mộc càng nảy sinh ác ý, bèn triệu tập tất cả đệ tử Lăng Tiêu Các từng bị Dương Khai chà đạp đến một chỗ, sắc mặt âm trầm nói:
- Đêm nay, tập kích Dương Khai. Phải rửa mối nhục này.
Nếu đã không thể tuân theo quy củ, vậy thì cũng chẳng cần nói đến quy củ nữa.
Mọi người nghe vậy thì càng thêm kinh hãi:
- Tập kích?
- Ừ.
Tô Mộc gật đầu.
- Như vậy có ổn không?
Lí Vân Thiên chần chừ.
- Tuy nói Dương Khai kia có chút quá đáng, nhưng hắn quang minh chính đại khiêu chiến và đánh thắng chúng ta. Nếu chúng ta lén lút đi tập kích, lỡ chuyện này truyền ra ngoài, chỉ sợ sẽ bị trách phạt.
Lời của Lí Vân Thiên nhận được sự đồng tình của phần lớn những người ở đó.
Tô Mộc giận dữ nói:
- Nhưng hắn cũng quá đáng lắm rồi. Hắn quả thực không coi anh em đồng môn ra gì, ngày nào cũng đến. Nếu không cho hắn chút giáo huấn, hắn còn không biết muốn càn rỡ đến khi nào. Mặc kệ, đêm nay ta nhất định phải đi tìm hắn gây phiền toái. Ai nguyện ý đi cùng thì theo ta, ai không muốn thì ta cũng không ép. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, ta, Tô Mộc, một mình gánh chịu, sẽ không liên lụy đến các ngươi.
Lời Tô Mộc nói rất thành khẩn, dù có người cảm thấy làm như vậy không hay lắm, nhưng giờ phút này cũng không nỡ phản bác, dù sao Tô Mộc đã gánh hết trách nhiệm lên vai mình rồi, đã hết lòng hết dạ.
Lí Vân Thiên suy tư một lát rồi nói:
- Như vậy cũng được. Nếu thành công, có thể cho tên khốn kia biết rõ chúng ta không phải dễ trêu. Tô thiếu, lần này sư đệ liều mình với huynh một phen.
- Chúng ta cũng đi.
Mọi người đồng thanh nói.
Tô Mộc mỉm cười gật đầu:
- Như vậy mới phải chứ.
Đêm xuống, mọi người vô cùng phấn chấn, đợi đến canh ba thì tề tựu trong phòng Tô Mộc.
- Đã chuẩn bị xong chưa?
Tô Mộc trầm giọng hỏi.
Mọi người gật đầu.
- Tốt, lần này nhất định phải khiến tên khốn kia cả đời khó quên.
Tô Mộc tự tay lấy một miếng vải đen che mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt gian tà. Những người khác cũng làm theo, tâm tình kích động.
- Xuất phát.
Tô Mộc vung tay hô lên, hạ lệnh.
Hơn mười bóng đen vụt ra, nhanh chóng hòa vào bóng đêm.
Ban đêm ở Lăng Tiêu Các cũng có đệ tử trực đêm tuần tra, nhưng đám Tô Mộc vốn là người của Lăng Tiêu Các, đối với quy luật hành động của những đệ tử tuần tra này rõ như lòng bàn tay, rất dễ dàng tránh được.
Người trong nhà ra tay thì khó mà phòng bị, biểu hiện của Tô Mộc hiện tại chính là ví dụ tốt nhất.
Chẳng bao lâu sau, mọi người đã tụ tập trước nhà gỗ nhỏ của Dương Khai. Cách xa vài chục trượng, mọi người nín thở, ai nấy đều căm phẫn nhìn căn nhà gỗ tối om.
- Trong phòng không có ánh sáng, chắc Dương Khai đã ngủ rồi.
Tô Mộc yên tâm, quay đầu nói với Lí Vân Thiên bên cạnh:
- Dương Khai thực lực không kém, lát nữa ta và ngươi cùng nhau xông lên bắt hắn, sau đó các huynh đệ cứ việc đánh hắn.
- Được.
Lí Vân Thiên gật đầu.
- Đừng gây ra án mạng là được, muốn đánh thế nào cũng được.
Tô Mộc dặn dò thêm một tiếng, mọi người nhỏ giọng đồng ý.
- Lên.
Tô Mộc vung tay lên, lập tức lao về phía nhà gỗ nhỏ. Hơn mười bóng người nhanh chóng chạy trong đêm tối. Dù sao cũng đều là người tu luyện, hành động lặng lẽ không một tiếng động. Trong lòng mọi người đều nghẹn một bụng khí, mặc sức tưởng tượng cảnh tượng lát nữa đánh cho Dương Khai một trận tơi bời để rửa hận, ai nấy đều vô cùng phấn chấn.
Mấy ngày nay bọn họ bị Dương Khai giày vò thảm quá rồi.
Cách nhà gỗ nhỏ chỉ còn vài trượng, hàn quang trong mắt Tô Mộc càng thêm nồng đậm, khóe miệng đã nhịn không được nhếch lên một đường cong.
Khoảng cách càng gần, cánh cửa gỗ của căn phòng nhỏ đã ở ngay trước mắt, Tô Mộc đã muốn đưa tay ra sờ soạng.
Bỗng nhiên, một mùi hương kỳ lạ xộc thẳng vào mũi. Tô Mộc khẽ ngửi, cảm thấy mùi hương này có chút là lạ, không dễ ngửi, nhưng cũng không khó ngửi, lại là một hương vị mà hắn chưa từng ngửi thấy bao giờ.
Tuy nghi hoặc, nhưng Tô Mộc cũng không để ý lắm, chỉ âm thầm lao về phía trước.
Vừa bước ra, thân thể Tô Mộc mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã xuống đất. Biến cố này khiến hắn kinh hãi toát mồ hôi lạnh. Vừa rồi trong khoảnh khắc đó, dường như toàn bộ khí lực của hắn đều bị rút đi một nửa, đầu óc vù vù, choáng váng, lại mệt mỏi rã rời.
Thêm một bước nữa, Tô Mộc trực tiếp ngã sấp xuống, mũi chạm đất trước, hai dòng ấm nóng lập tức chảy ra từ lỗ mũi, trong miệng tràn ngập mùi máu tươi.
Tiếng người ngã vang lên liên tiếp. Những đệ tử Lăng Tiêu Các đang tụ tập cùng nhau lao về phía nhà gỗ nhỏ, ai nấy đều giống như Tô Mộc, ngã nhào xuống đất, toàn thân mềm nhũn vô lực, mặt mũi bầm dập, tiếng kêu la liên tiếp vang lên, thật là náo nhiệt.
- Chuyện gì xảy ra?
Tô Mộc cố gắng chống đỡ tinh thần, quay đầu hỏi Lí Vân Thiên.
Lí Vân Thiên muốn giãy giụa bò dậy, nhưng căn bản không có sức lực, nằm sấp trên mặt đất thở phì phò, sắc mặt khó coi vô cùng, chần chừ nói:
- Tô thiếu, chúng ta sợ là trúng độc rồi.
- Trúng độc?
Tô Mộc kinh hãi.
- Hơn nữa là kịch độc.
Lí Vân Thiên run rẩy giơ một tay lên:
- Tô thiếu, ta sợ là không xong rồi, huynh phải báo thù cho ta đó.
Trăn trối xong, Lí Vân Thiên nghiêng đầu, không còn động tĩnh gì nữa.
Tô Mộc hoảng sợ, vội gọi tên Lí Vân Thiên, nhưng gọi thế nào cũng không tỉnh. Hắn lại quay đầu nhìn xung quanh, những huynh đệ hắn mang đến không một ai tránh khỏi kiếp nạn này, tất cả đều im thin thít.
Một nỗi khủng hoảng khó hiểu và một niềm bi thương tràn ngập trong lòng trào dâng, đầu óc Tô Mộc vậy mà trong khoảnh khắc này bình tĩnh lại.
Nơi này là Lăng Tiêu Các, sao có thể bị người hạ độc? Hơn nữa độc dược này lại bá đạo đến vậy, chỉ trong ba hơi thở ngắn ngủi, một đám người đã mất mạng.