Trong Thần Đồ hành cung, Dương Khai trở về.
Mấy tên thị vệ canh gác ở cửa đều nghiêm túc và trang trọng, cung kính hành lễ.
"Dương huynh đã về?" Giọng Thần Đồ bỗng vang lên từ bên trong, rồi hắn cười lớn bước ra, chạy tới đón.
"Hội trưởng Ngải Âu cuối cùng cũng chịu thả ngươi về à?" Dương Khai cười ha hả nhìn hắn.
Thần Đồ nhịn không được giật giật khóe miệng, vẻ mặt căm tức: "Đừng nhắc nữa, lần này suýt chút nữa bị lột da rồi... Vào trong rồi nói chuyện."
Hắn nhiệt tình mời chào, cùng Dương Khai sóng vai tiến vào hành cung, hỏi Dương Khai dạo này đi đâu, sao mãi không thấy bóng dáng.
Dương Khai kể sơ qua hành trình của mình, sau đó cau mày nói: "Ta có chuyện này cần nói với ngươi."
"Chuyện gì?" Thấy vẻ mặt hắn ngưng trọng, Thần Đồ cũng nghiêm túc hẳn lên.
Dương Khai nhìn quanh một lượt, ra vẻ cẩn thận.
Gia Long luôn đi theo bên cạnh Thần Đồ nói: "Tiểu huynh đệ cứ yên tâm, ở đây nói chuyện không lo bị lộ ra ngoài đâu, người trong hành cung của thiếu gia đều trung thành với ngài."
Thần Đồ gật đầu, ý bảo Dương Khai cứ thoải mái nói.
Dương Khai lúc này mới nói: "Chuyến đi này... hình như ta đã gϊếŧ ba gã võ giả của thương hội các ngươi."
"Sau đó thì sao?" Thần Đồ hỏi dồn.
"Không có sau đó, gϊếŧ xong ta liền quay về."
Thần Đồ nhếch miệng cười: "Vậy thì có gì to tát, thương hội nhiều người lắm, ở Thủy Nguyệt Tinh này cũng thường xuyên xảy ra tranh đấu, ngày nào mà chẳng có người chết, gϊếŧ thì cứ gϊếŧ thôi, trừ phi là nhân vật có thân phận cao, chứ không thì chẳng có vấn đề gì đâu."
"Thân phận của bọn chúng thì không cao, vì thực lực cũng không ra gì."
"Yên tâm, ta sẽ lo liệu việc này ổn thỏa cho ngươi, Dương huynh không cần lo lắng." Thần Đồ vỗ ngực, nhận hết trách nhiệm, chẳng hề để ý ba gã võ giả đã chết kia.
"Nghe ta nói hết đã." Dương Khai khoát tay: "Lần này không phải ta chủ động gây sự, ta chỉ là trên đường trở về, đi ngang qua một thung lũng, rồi đám người kia từ trong đó xông ra đuổi theo ta."
"Một đám người?" Thần Đồ kinh ngạc.
"Ừm, trong thung lũng đó neo đậu một chiếc chiến hạm cỡ ba mươi trượng, còn có một ít võ giả Hằng La thương hội đang vận chuyển vật tư gì đó, ta đứng xa quá nên không thấy rõ là cái gì. Khi ta đi ngang qua gần đó thì bị bọn chúng phát hiện, trong đó có một tên thanh niên trạc tuổi ta ra lệnh cho ba người kia đuổi gϊếŧ ta."
"Giao dịch vật tư trong thung lũng?" Sắc mặt Thần Đồ hơi đổi, lập tức ý thức được có gì đó không ổn, vội hỏi: "Ngươi có thấy những người đó có đặc điểm gì không?"
Dương Khai cẩn thận nghĩ ngợi: "Nếu nói đặc điểm thì ta để ý nhất đến tên thanh niên kia, hắn lớn lên rất... xinh đẹp, ừm, đúng là rất đẹp!"
Nói xong, chính Dương Khai cũng thấy kỳ lạ, dùng từ "xinh đẹp" để hình dung một người đàn ông, nhưng hắn lại thấy rất hợp lý, chẳng có gì không ổn cả.
Sắc mặt Thần Đồ càng thêm ngưng trọng, khó coi, cùng Gia Long liếc nhau, bỗng nhiên đều cảm thấy bất an.
"Dương huynh... kể kỹ hơn về tên thanh niên kia xem..." Giọng hắn lắp bắp.
"Ta cũng không nhìn rõ lắm, chỉ là thoáng thấy thôi, da hắn rất trắng, trên mặt luôn nở nụ cười khiến người ta cảm thấy thân thiện, à đúng rồi, bên cạnh hắn có không ít nữ võ giả, ai nấy đều si mê hắn, chiều cao thì xấp xỉ ngươi với ta, tuổi cũng vậy, tóc xõa trên vai." Dương Khai vừa nghĩ vừa nói.
"Không thể nào." Thần Đồ bỗng rên lên.
Dương Khai thấy sắc mặt Thần Đồ và Gia Long đều không ổn, bèn hỏi: "Có phải các ngươi quen hắn không?"
Khóe miệng Thần Đồ co giật, trong đáy mắt hiện rõ vẻ sợ hãi, im lặng hồi lâu mới nói: "Dương huynh dù sao cũng không phải người ngoài, ta cũng không giấu gì ngươi, tên đó có thể... có thể là Tam ca của ta, Tuyết Nguyệt!"
Khi Thần Đồ thốt ra hai chữ "Tuyết Nguyệt", lông mày Gia Long không khỏi giật giật, ra vẻ như lâm đại địch, vô cùng khẩn trương.
"Tam ca của ngươi?" Dương Khai giật mình.
"Tam ca của ta!" Thần Đồ gật đầu lia lịa.
Gia Long cười khổ giải thích: "Ở toàn bộ Thủy Nguyệt Tinh này, thiếu gia Thần Đồ chỉ sợ hai người, một là hội trưởng, hai là Tuyết Nguyệt thiếu gia này..."
Dương Khai ngạc nhiên, nhếch miệng cười: "Huynh đệ với nhau thì có gì phải sợ?"
Thần Đồ lập tức kêu khổ: "Nếu hắn không phải huynh đệ ta thì ta đã tìm cách trừ khử hắn từ lâu rồi. Dương huynh không biết đâu, cứ nhắc đến Tam ca là ta lại rùng mình... Mẹ kiếp, hắn tạo cho ta bao nhiêu bóng ma tâm lý từ nhỏ rồi, ta còn chẳng sợ lão già nhà ta bằng sợ hắn."
"Vị Tuyết Nguyệt thiếu gia này xem ra rất có thủ đoạn." Dương Khai không khỏi cảm thấy hứng thú với tên thanh niên yêu dị kia, hắn ở chung với Thần Đồ một thời gian cũng biết thằng này là kẻ trời không sợ đất không sợ, vậy mà lại sợ Tuyết Nguyệt đến vậy, xem ra Tuyết Nguyệt này không hề tầm thường.
"Dương huynh đừng giễu cợt ta nữa, nếu ngươi thấy đúng là hắn thì phiền toái to rồi."
"Sao vậy?" Dương Khai nghiêm mặt.
"Nếu ta đoán không sai... Tam ca hẳn là đang lén lút giao dịch vật tư quý hiếm của thương hội với thế lực nào đó để kiếm tiền, đây là điều tối kỵ của cả thương hội, không được phép. Nếu chuyện này bị lộ ra thì hắn còn phiền phức hơn."
"Vậy nên khi ta đi ngang qua, hắn mới sai người đuổi gϊếŧ ta?" Dương Khai lập tức hiểu ra, đã biết rõ mọi nguyên do.
"Đúng vậy! Hơn nữa Tam ca ta là người không đạt được mục đích thì thề không bỏ qua, hắn đã nhắm đến cái gì, nhắm đến ai thì dù có ngàn vạn trở ngại cũng phải có cho bằng được. Hơn nữa hắn là kẻ hỉ nộ vô thường, trong ngoài bất nhất, không ai đoán được hắn đang nghĩ gì trong đầu. Ta nhớ có một năm, hắn cùng một vị cao tầng thương hội cùng để ý đến một thị nữ, tuy cuối cùng thị nữ kia thuộc về vị cao tầng kia, nhưng một tháng sau hắn ta bỗng dưng mất tích một cách khó hiểu."
Sắc mặt Dương Khai khẽ biến.
Gia Long gật đầu phụ họa: "Chuyện này ta nhớ, vì chuyện này mà hội trưởng đã nổi trận lôi đình một phen, nhưng vì không tra ra được manh mối gì nên cũng chẳng giải quyết được gì. Hôm nay, hắn chỉ sợ đã nhắm đến mạng của Dương huynh, hắn muốn gϊếŧ ngươi diệt khẩu!" Thần Đồ quát khẽ.
Nói rồi, Thần Đồ đứng lên, vẻ mặt lo lắng nhìn Dương Khai.
"Vậy ta có nên trốn đi không?" Dương Khai nhíu mày hỏi.
"Trốn cũng chưa chắc đã thoát, ngươi không biết Tam ca ta có bao nhiêu năng lực đâu, hắn là người được lão già nhà ta coi trọng nhất, rất nhiều người đều cho rằng người kế nhiệm hội trưởng chắc chắn là hắn, cả Thủy Nguyệt Tinh này đều là tai mắt của hắn, hắn mà muốn tìm một người thì chỉ cần ngươi còn ở Thủy Nguyệt Tinh, hắn nhất định sẽ tìm được."
"Vậy phải làm sao bây giờ?" Dương Khai cười khổ, mình chỉ là ra ngoài dạo một vòng mà lại gặp phải chuyện này, đúng là xui xẻo.
"Dương huynh tạm thời đừng ra ngoài, cứ ở lại hành cung, ta sẽ dò la tin tức, rồi tìm cách." Thần Đồ thở dài.
"Được."
Gặp phải chuyện như vậy, Dương Khai cũng không muốn ra ngoài xuất đầu lộ diện nữa, ngày ngày ở lại hành cung của Thần Đồ, hoặc là ngồi xuống tu luyện, củng cố cảnh giới hiện tại, hoặc là luyện chế đan dược, hoặc là ngắm nghía tinh đồ, tìm hiểu cấu tạo bên trong tinh vực.
Gia Long thỉnh thoảng đến báo cáo tình hình.
Từ chỗ hắn, Dương Khai biết được Tam thiếu gia Tuyết Nguyệt của thương hội dạo này đúng là đang tìm kiếm người nào đó, cả Thủy Nguyệt Tinh chìm trong sóng ngầm, không ít người vô tội đã chết oan.
Dương Khai hoàn toàn lĩnh giáo được thủ đoạn tàn khốc của Tuyết Nguyệt.
Lúc ấy hắn chỉ đi ngang qua bên ngoài thung lũng từ xa, không nhìn rõ mặt Tuyết Nguyệt, đoán chừng đối phương cũng không thấy rõ mặt hắn.
Việc tìm một người như vậy trên một hành tinh, không khác gì mò kim đáy biển, dù Tuyết Nguyệt có lực lượng có thể điều động, việc tìm ra Dương Khai cũng rất khó khăn.
Vậy nên những võ giả có hình thể tương tự, thực lực tương đương với Dương Khai mới gặp nạn.
Tuyết Nguyệt đây là "thà gϊếŧ nhầm còn hơn bỏ sót!"
Hắn còn quyết đoán hơn cả hội trưởng Ngải Âu và mấy người huynh đệ của mình, hắn là kẻ sát phạt quyết đoán!
Dương Khai khó có thể tưởng tượng được một người như Tuyết Nguyệt lại có thể tâm ngoan thủ lạt đến vậy, lúc ấy hắn chỉ thoáng nhìn, cảm thấy người này chẳng những lớn lên yêu dị xinh đẹp, mà còn có một loại khí chất ôn hòa đặc biệt.
Hắn thầm kinh hãi, biết rõ người không thể xem bề ngoài, nội tâm hung tàn của Tuyết Nguyệt hoàn toàn bị vẻ ngoài che đậy, nếu mình rơi vào tay hắn thì chắc chắn không có kết cục tốt đẹp gì, nên thành thật trốn trong hành cung của Thần Đồ, an tâm tu luyện.
Sóng ngầm hung mãnh kéo dài suốt hai tháng, số người bỏ mạng trên Thủy Nguyệt Tinh vì chuyện này đã vượt quá 2000, mãi đến hai tháng sau, mọi chuyện mới dần lắng xuống.
Gia Long cũng luôn báo cáo những tiến triển mới nhất của sự việc cho Dương Khai, để hắn không cần lo lắng.
Đến tận hai tháng sau, Thần Đồ mới vẻ mặt bất đắc dĩ tìm đến Dương Khai, đi thẳng vào vấn đề: "Dương huynh, tuy ta rất muốn giữ ngươi ở lại đây, cùng ngươi huynh đệ liên thủ làm nên sự nghiệp, nhưng ngươi ở lại đây sớm muộn gì cũng bị Tam ca ta tìm được, một khi hắn đã tìm được thì dù là ta cũng không giữ được ngươi."
"Ý ngươi là?"
"Ngươi phải rời đi." Thần Đồ thở dài, "Hiện tại tình hình đã ổn định hơn một chút, Tam ca cũng không còn chú ý đến bên này nữa, ta có thể sắp xếp cho ngươi bí mật rời đi."
Nói rồi, hắn dừng lại một chút, nói: "Đương nhiên, việc này còn tùy thuộc vào ý của ngươi, nếu ngươi vẫn muốn ở lại thì ta, Thần Đồ, vô cùng cảm kích, ta không có nhiều bạn bè, Dương huynh xem như một người, nên ta cũng muốn ở bên ngươi thêm một thời gian ngắn, nhưng dù ở lại thì ngươi cũng chỉ có thể trốn trong hành cung, không được ra ngoài."
"Vậy thì rời đi thôi." Dương Khai mỉm cười, "Thật ra nếu không có chuyện này thì ta cũng không định ở đây lâu, hảo ý của Thần Đồ huynh ta xin tâm lĩnh, nhưng ta còn có chuyện của mình phải làm."
Thần Đồ khẽ giật mình, thần sắc buông lỏng không ít, cười nói: "Ra là Dương huynh đã có dự định từ trước, tiếc thật, vốn ta còn muốn mời ngươi tham gia cuộc tuyển chọn nhân tài mà thương hội sắp tổ chức, với thực lực của ngươi thì chắc chắn có thể làm nên chuyện trong Thánh cấp, xem ra là không cần nữa rồi."
Dương Khai khẽ mỉm cười.
"Vậy ngươi chuẩn bị một chút đi, ta xem dạo này có chiến hạm nào phù hợp rời đi không, đến lúc đó ta sẽ báo cho ngươi."
"Được!" Dương Khai không có ý kiến.
Nếu muốn rời khỏi Thủy Nguyệt Tinh thì đương nhiên phải lên chiến hạm, chứ dùng Tinh Toa bay đi chẳng những tốn thời gian mà còn hao tổn sức lực bản thân.
Dương Khai an tâm chờ đợi.
Mười ngày sau, Thần Đồ bỗng vội vã đến, báo cho Dương Khai mọi thứ đã chuẩn bị xong, có thể lên đường bất cứ lúc nào.
Dương Khai cũng không cần mang theo gì, một thân thoải mái đi theo Thần Đồ ra khỏi hành cung.
##