Bốn đạo cầu vồng xanh đứng giữa vùng hỗn loạn Thâm Uyên, nhìn cảnh tượng tinh vực quen thuộc này, ngoại trừ Dương Khai, những người còn lại đều kích động đến run rẩy cả người. Thần Đồ thậm chí còn thét dài một tiếng, phát tiết sự phấn khởi từ tận đáy lòng.
Một lúc lâu sau, tâm tình mọi người mới dần bình tĩnh lại.
"Đây là đâu?" Bích Nhã quay đầu nhìn xung quanh. Dù biết đây là bên ngoài hỗn loạn Thâm Uyên, nàng vẫn không thể xác định vị trí chính xác.
"Ta nhận ra chỗ này! Lúc trước ta bị bắt cóc ở ngay gần đây. Nơi này cách Thủy Nguyệt Tinh, đại lục chủ chốt của thương hội chúng ta, không xa. Ừm, nếu dùng Tinh Toa thì chỉ mất khoảng 1 tháng là tới." Thần Đồ giải thích.
"Thủy Nguyệt Tinh?" Nguyệt Hi trầm ngâm, "Nếu ngươi nói vậy thì ta có thể xác định được phương hướng. Kiếm Tinh, đại lục Kiếm Minh, chắc ở vị trí kia." Nàng chỉ về một hướng trong tinh không.
"Chư vị có muốn đến Thủy Nguyệt Tinh nghỉ ngơi vài ngày không?" Thần Đồ nhìn mọi người, ngỏ lời mời. Trải qua chuyến chạy nạn này, mọi người đều cảm thấy thân thiết hơn, bỏ qua những ân oán trước kia.
Nguyệt Hi liếc nhìn Dương Khai, có vẻ hơi muốn đồng ý, nhưng rất nhanh, sắc mặt nàng trở nên đắng chát, lắc đầu: "Không được. Chuyến này ta làm mất một chiếc chiến hạm Thánh Vương cấp thượng phẩm và cả trăm tinh nhuệ. Ta phải tranh thủ thời gian quay về Kiếm Minh báo cáo việc này."
Thần Đồ nhìn nàng, có chút đồng cảm: "Nếu có ngày ngươi không thể ở lại Kiếm Minh nữa, hoan nghênh đến Hằng La Thương Hội. Tuy rằng địa vị của ta trong thương hội không bằng mấy huynh đệ, nhưng giới thiệu một người gia nhập thì vẫn được."
Dương Khai đảo mắt, lập tức hiểu ra chuyến trở về này của Nguyệt Hi có lẽ sẽ bị Kiếm Minh trách phạt. Dù sao, lần này nàng tổn thất quá lớn, lại còn đánh mất cả Tinh Đế Lệnh sắp đến tay.
"Thực sự đến ngày đó rồi tính..." Nguyệt Hi cười khổ.
Nàng lại nhìn Dương Khai, vẻ mặt phức tạp, rất lâu sau mới khẽ mấp máy đôi môi đỏ mọng: "Dương Khai, cảm ơn ngươi. Cảm ơn ngươi đã đưa thầy trò ta ba người rời khỏi cái l*иg giam đó, cảm ơn ngươi đã cứu mạng chúng ta trong vết nứt không gian."
Nàng ngập ngừng một chút, rồi nói khẽ: "Mặt khác... Thực xin lỗi!"
Nói rồi, nàng cúi người hành lễ, chân thành xin lỗi vì những chuyện không hay đã xảy ra với Dương Khai trước đây.
Dương Khai lạnh nhạt gật đầu, chấp nhận lời xin lỗi của nàng.
"Chư vị, thầy trò ta xin cáo từ trước." Nguyệt Hi nói xong, quay người bay về phía Kiếm Tinh.
"Dương Khai, ngươi phải bảo trọng nha! Hy vọng chúng ta còn có ngày gặp lại!" Hòa Miêu không ngừng vẫy tay tạm biệt Dương Khai, có vẻ hơi lưu luyến.
"Bảo trọng." Hòa Tảo gật đầu.
"Các ngươi cũng vậy!" Dương Khai mỉm cười phất tay, nhìn thân hình các nàng dần khuất xa, biến mất trong tinh vực mênh mông.
"Nếu các nàng không đi, Dương huynh sẽ không từ chối chứ?" Thần Đồ nhìn Dương Khai hỏi.
"Ta thì không sao cả. Dù sao mới đến tinh vực, tạm thời ta chưa nghĩ ra muốn đi đâu, cũng chẳng có chỗ đặt chân." Dương Khai nhếch miệng cười, "Đưa ngươi về Thủy Nguyệt Tinh cũng không sao."
"Vậy thì cảm tạ Dương huynh nhiều. Nếu phải tự mình bay về Thủy Nguyệt Tinh, chắc ta chết giữa đường mất." Thần Đồ mừng rỡ, "Vậy chúng ta đi thôi."
"Chờ một chút." Dương Khai nói rồi quay sang nhìn Bích Nhã, thản nhiên nói: "Ngươi cũng nên đi."
"Ta đi đâu?" Bích Nhã ngạc nhiên.
"Ta không biết. Ngươi muốn đi đâu thì đi, miễn là không ở cạnh ta."
Đôi mắt Bích Nhã sáng lên, có chút bất ngờ và vui mừng nhìn Dương Khai: "Ý ngươi là... ta được tự do?"
"Ở đại lục kia ta đã nói rồi, sau khi rời khỏi, ta và ngươi mỗi người một ngả. Ta chưa bao giờ có ý định trói buộc ngươi."
"Vậy sao ngươi..." Bích Nhã bối rối nhìn Dương Khai, không hiểu vì sao hắn đã có ý định này từ trước, vậy tại sao còn thu thần hồn lạc ấn của nàng, khống chế sinh tử của nàng?
"Đó là trừng phạt ngươi. Ngươi khác với người khác, chúng ta có không ít ân oán. Lữ Quy Trần ta có thể mặc kệ, nhưng đã mang ngươi đi ra thì ngươi phải trả giá. Thần hồn lạc ấn của ngươi chính là cái giá đó!" Dương Khai trầm giọng nói: "Ta sẽ giữ cái lạc ấn đó, để chắc chắn ngươi không tiết lộ bí mật của ta, không ôm hận thù, không đối đầu với ta. Có lẽ sau mười mấy, trăm năm, ta sẽ trả lại cho ngươi."
Bích Nhã thoáng buồn, u u nhìn Dương Khai, cắn môi nói: "Vậy nếu ngươi không cẩn thận chết thì sao?"
"Ngươi cứ cầu nguyện đi, cầu nguyện ta trường mệnh bất tử, thọ cùng trời đất!" Dương Khai nghiêm túc nhìn nàng.
Bích Nhã bật cười: "Khẩu vị của ngươi lớn quá... Thôi vậy, dù sao ta còn sống mà ra được đã là may mắn rồi. Cái lạc ấn đó ngươi muốn giữ thì cứ giữ đi! Có điều, hiện tại ta cũng không có chỗ nào để đi. Tử Tinh thì ta không dám về... Nhiều người như vậy không thấy, chỉ mình ta về thì chắc chắn bị nghi ngờ. Thần Đồ thiếu gia, ngươi giới thiệu ta vào thương hội của các ngươi được không? Thực lực của ta cũng không tệ, cũng có tu vi Nhập Thánh tầng ba. Ở cái đại lục kia lâu như vậy, được hưởng thụ thoải mái, ta cảm giác mình sắp tấn chức Thánh Vương cảnh rồi. Với tu vi này, ta có thể giúp các ngươi vận chuyển vật tư."
Thần Đồ nghĩ ngợi rồi gật đầu: "Nếu thật sự có tu vi Thánh Vương cảnh... thương hội chúng ta rất sẵn lòng tiếp nhận."
"Vậy thì tốt quá! Ta cũng đi Thủy Nguyệt Tinh với các ngươi. Không đến một tháng, ta nhất định có thể tấn chức." Bích Nhã hoan hô, vừa nói vừa nháy mắt với Dương Khai: "Đấy, tự ngươi không biết quý trọng người ta, sau này đừng hối hận nha."
"Thương hội của các ngươi có thể tiếp nhận loại phụ nữ như vậy sao?" Dương Khai ngạc nhiên nhìn Thần Đồ.
"Có vấn đề gì sao?" Thần Đồ khó hiểu.
Dương Khai lắc đầu, không nói gì thêm. Bích Nhã tu luyện công pháp rõ ràng là hái dương bổ âm, tà ác đến cực điểm. Nếu loại phụ nữ này ở Thông Huyền Đại Lục, chắc chắn sẽ bị người người hô đánh, có lẽ còn chưa kịp phát triển đã bị người ta đánh chết.
Ở Thông Huyền Đại Lục, những kẻ tự xưng là chính nghĩa không hề ít, bọn họ không ưa nhất loại người như Bích Nhã.
Nhưng xem Thần Đồ, dường như hắn chẳng để ý gì đến điều này, rõ ràng là cố ý muốn giới thiệu nàng vào thương hội.
Tinh vực và Thông Huyền Đại Lục quả nhiên có chút khác biệt. Bọn họ dường như không quan tâm đến tà ác hay không, chỉ cần có thực lực là được.
"Này này, ta là loại phụ nữ gì?" Bích Nhã lập tức không vui. Sau khi xác định Dương Khai không còn ước thúc, sai khiến nàng như trước nữa, nàng lập tức thả lỏng, không còn gò bó.
"Ngươi là loại phụ nữ gì, tự ngươi không rõ sao?" Dương Khai liếc nàng.
"Chẳng phải là lẳиɠ ɭơ, phong lưu chút thôi sao? Đàn ông các ngươi chẳng phải đều như vậy, tại sao đàn ông được, phụ nữ lại không?" Bích Nhã bất mãn ồn ào.
"Được rồi được rồi, chúng ta đi thôi. Ta không thể chờ đợi được nữa, muốn quay về Thủy Nguyệt Tinh nghỉ ngơi." Thần Đồ cắt ngang cuộc tranh cãi của hai người, chỉ phương hướng cho Dương Khai. Dương Khai lập tức điều khiển Tinh Toa bay về phía đó.
Suốt đường đi không ai nói gì, chỉ có tiếng cười khanh khách không kiêng nể gì của Bích Nhã. Nàng như một con chim hoàng oanh sổ l*иg, líu lo không ngừng.
Dương Khai nhanh chóng phát hiện, Tinh Toa dưới chân nàng khi bay dường như nhanh hơn của mình một chút.
Điều này không chỉ vì mình đang chở theo Thần Đồ, mà còn vì cấp bậc Tinh Toa của nàng cao hơn.
Điều này khiến Dương Khai âm thầm hạ quyết tâm, đợi đến Thủy Nguyệt Tinh nhất định phải đổi một chiếc Tinh Toa đắt tiền hơn. Vì sau này có thể sẽ phải xuyên qua tinh không trong thời gian dài, một chiếc Tinh Toa tốt có thể giúp hắn tiết kiệm rất nhiều thời gian.
Thần Đồ rất hiểu rõ địa thế gần Thủy Nguyệt Tinh. Trên đường đi, nhờ hắn chỉ dẫn, ba người đã tránh được rất nhiều nguy hiểm.
Hôm đó, phía trước ba người bỗng nhiên xuất hiện một ngôi sao năm màu cực lớn. Ngôi sao đó tỏa ra sinh cơ nồng đậm và năng lượng tràn trề.
Đứng trên Tinh Toa, hai mắt Dương Khai sáng lên, lập tức hiểu ra đây chính là đại lục của Hằng La Thương Hội – Thủy Nguyệt Tinh trong miệng Thần Đồ.
Toàn bộ ngôi sao được bao phủ bởi một tầng mây bông vải. Từ tinh vực, có thể thấy được lờ mờ các khối đại lục và hải dương trên ngôi sao này, còn có một vài khu kiến trúc chằng chịt, nằm rải rác ở những vị trí khác nhau. Bên trong những khu kiến trúc đó, có không ít chấm đen nhỏ đang hoạt động.
"Đó là sinh linh!"
Dương Khai tinh thần chấn động, biết rằng đến lúc này, mình mới tính là thành công đặt chân đến tinh vực thực sự.
Hắn rời khỏi Thông Huyền Đại Lục, lang thang, xâm nhập thăm dò, nhưng chưa thực sự nhìn thấy những điều đặc sắc trong tinh vực, chưa thực sự bước chân lên một ngôi sao hội tụ sinh linh và tu luyện.
"Thủy Nguyệt Tinh là trạm thứ nhất của ta!"
Lòng hắn có chút kích động.
"Bên kia!" Thần Đồ chỉ sang bên trái, "Chúng ta đi bên đó, hành cung của ta ở hướng đó."
"Ừm." Dương Khai theo hướng hắn chỉ mà đổi hướng tiến lên.
Không lâu sau, ba người xuyên qua tầng mây bông vải dày đặc, hướng Thủy Nguyệt Tinh rơi xuống.
Ngôi sao truyền đến một lực hấp dẫn, kéo Tinh Toa xuống, nhưng lực hấp dẫn này không quá mạnh, Dương Khai có thể thoải mái vận chuyển lực lượng để ngăn cản.
Xuyên qua tầng mây, trời đất bỗng trở nên rộng mở, mọi thứ trên Thủy Nguyệt Tinh khắc sâu vào tầm mắt trong khoảnh khắc.
Dương Khai như một gã nhà quê vừa lên tỉnh, nhìn ngắm xung quanh, vô cùng mới lạ.
Thấy hắn bộ dạng lạ lẫm, Bích Nhã và Thần Đồ liếc nhau, không nhịn được cười trộm.
Họ đều biết Dương Khai đến từ một đại lục cấp thấp, có lẽ trước đây chưa từng trải qua chuyện như vậy.
Trên bầu trời, từng đạo ánh sáng xanh bay vụt qua, đó là các võ giả đang điều khiển Tinh Toa.
Không giống như ở Thông Huyền Đại Lục, chỉ có Dương Khai sở hữu loại bí bảo Tinh Toa này, ở Thủy Nguyệt Tinh, cảnh tượng nhanh như điện chớp này rất phổ biến.
Thần Đồ tiếp tục chỉ dẫn phương hướng, không cho Dương Khai hạ xuống.
Dọc đường đi qua rất nhiều thành trì hùng vĩ, trong những thành trì đó, vô vàn sinh linh chung sống hòa bình.
Dương Khai thấy Ma tộc, thấy Yêu tộc biến hóa, thấy Giác tộc trong trí nhớ của Đại Ma Thần, thấy thêm nhiều... những chủng tộc khác mà hắn không gọi được tên.
Bọn họ cùng nhau sinh sống, không có khái niệm chủng tộc.
"Một thế lực, làm sao có thể chưởng quản được mấy cái tu luyện chi tinh, thì làm sao chưởng quản cho xuể?" Dương Khai vẻ mặt khó hiểu. Lúc trước, hắn thân là Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa, bận túi bụi, một cái Cửu Thiên Thánh Địa đã kiềm chế rất nhiều tinh lực của hắn. Hắn rất khó tưởng tượng nếu cả Thông Huyền Đại Lục đều bị hắn nắm giữ trong tay thì sẽ là một cảnh tượng như thế nào.
Thủy Nguyệt Tinh là trạm thứ nhất của hắn!