Chương 1026: Nhưng dùng đã đi ra

Trong thạch thất, Bích Nhã thần sắc thê lương, ngữ khí chua xót nói:

- Thời gian qua, thϊếp thân phục thị ngài, biểu hiện vô cùng dịu dàng ngoan ngoãn, thật biết điều. Ngài bảo một là một, bảo hai là hai, thϊếp thân không dám phản kháng. Nhưng thϊếp thân không ngốc, ngược lại rất khôn khéo.

Nàng sớm đã nhìn ra ý định của Dương Khai. Cho dù có thể rời khỏi nơi này, hắn cũng sẽ không mang theo nàng.

Vậy nên Bích Nhã mới sớm làm rõ mọi chuyện.

Nàng muốn dùng thành ý của mình để lay động Dương Khai, thay đổi suy nghĩ của hắn.

- Nếu có thể rời khỏi đây, về sau thϊếp thân nhất định nghe lời ngài, ngài bảo gì thϊếp thân cũng làm. Thϊếp thân không muốn bị giam ở nơi này, sau này thϊếp thân cam đoan chỉ trung thành với một mình ngài...

Bích Nhã khẩn cầu. Đến cả Quỷ Tổ còn bị khốn ở chỗ này 2000 năm mà không tìm được đường ra, nếu nàng bị bỏ lại, chỉ có thể cô độc chết già!

Kết cục như vậy thật đáng sợ.

Dương Khai khẽ gật đầu, nhìn sâu vào nàng.

Bích Nhã thản nhiên đối diện với Dương Khai, trong mắt đẹp không hề bối rối.

Một lát sau, Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu:

- Đến ngày đó, ta sẽ nói cho ngươi biết.

Bích Nhã ngơ ngác một chút, chợt cười khổ:

- Cảm ơn ngài!

- Ừm, ta muốn suy nghĩ chuyện, ngươi ra ngoài đi.

Dương Khai phất tay.

Bích Nhã nhẹ nhàng thi lễ, chân thành rời đi, thần sắc càng thêm đắng chát, bởi vì nàng biết rõ câu nói cuối cùng của Dương Khai chỉ là qua loa cho xong, hắn không hề có ý định thay đổi ý định.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, ước chừng mười ngày sau.

Lại có một người vô duyên vô cớ chết thảm. Lần này người chết là thủ hạ của Lữ Quy Trần, một vị cường giả Thánh Vương cảnh nhất trọng.

Hắn đang ngồi trên sườn núi đất bằng, bỗng nhiên thân thể nổ tung thành huyết vụ.

Cái chết thứ hai khiến những người còn sống càng thêm khẩn trương bất an. Bọn họ lại một lần nữa tìm đến Dương Khai, mong hắn nghĩ cách. Đến cả Nguyệt Hi, kẻ từ trước đến nay cao ngạo không chịu cúi đầu, cũng phải hạ mình, dùng ngữ khí thỉnh cầu để hắn khuyên bảo Quỷ Tổ.

Dương Khai thuận miệng nhận lời.

Nhưng hắn biết rõ, dù khuyên bảo thế nào cũng vô dụng thôi. Việc cấp bách là tranh thủ thời gian để Quỷ Tổ thấy được hy vọng rõ ràng. Chỉ có như vậy, hắn mới cao hứng, mà hắn cao hứng thì sẽ không động thủ gϊếŧ người nữa.

Dương Khai bỏ mặc mọi người, ngự sử Tinh Toa đi tới bảy màu trên bầu trời.

Hắn khoanh chân ngồi trên Tinh Toa, hàm ẩn không gian huyền bí, thần niệm hội tụ thành niệm tơ, hướng lên bầu trời dò xét.

Từng sợi niệm tơ cường đại bày ra thế nhảy vọt, đột phá phong tỏa không gian, vượt qua khoảng cách. Dương Khai nhất niệm sinh, liền là ngàn dặm chi cách.

Rất nhanh, Dương Khai cau mày.

Hắn phóng xuất ra thiên thiên vạn vạn đạo niệm tơ, nhưng tất cả đều bị mất phương hướng trong Vực Tràng hỗn loạn. Rất nhiều niệm tơ bị cắt đứt liên hệ với Dương Khai, đến cả hắn cũng không thể tìm lại được chúng.

Một lúc lâu sau, Dương Khai thu hồi tám phần niệm tơ, hai phần còn lại đều không biết tung tích.

Sắc mặt hắn trắng bệch, thần thức thoáng bị hao tổn.

Vội vàng nhét vào miệng một viên thánh đan bổ sung thần thức lực lượng, thúc dục sáu màu ôn thần liên để tu bổ thần thức.

Lại một lúc lâu sau, hắn lại một lần nữa buông thần niệm ra.

Trong lòng núi, trong thạch thất hắc ám lạnh lẽo không chút ánh sáng, Quỷ Tổ nhếch miệng cười khẽ:

- Tiểu tử, tưởng lão phu không biết ngươi đang giở trò gì sao? Không cho ngươi chút áp lực thì ngươi quả nhiên không chịu dụng tâm. Hy vọng lần này ngươi sẽ thành thật hơn chút, bằng không thì đừng trách lão phu mở lại sát giới... Hai lần trước lão phu hạ thủ lưu tình, lần này cần phải gϊếŧ người có chút giao tình với ngươi, ta xem ngươi có thật sự ý chí sắt đá không.

Trong hai tròng mắt hắn, bỗng hiện ra bóng dáng Thần Đồ và Hòa Tảo, Hòa Miêu.

Cùng lúc đó, ba người đang ở những vị trí khác nhau đều biến sắc, không hiểu vì sao toàn thân rét run, có một loại khí tức tử vong tràn ngập bên cạnh, không khỏi run rẩy.

Trên bầu trời bảy màu, Dương Khai khoanh chân ngồi trên Tinh Toa ổn định thân hình, thần niệm nhàn tản qua lại, phiêu hốt bất định, xuyên thẳng qua trong Vực Tràng hỗn loạn.

Hắn không cảm nhận được thời gian trôi qua, nhưng vẫn luôn dùng niệm tơ dò xét hư không.

Thử hai mươi lần, tổn thất hai mươi lần thần thức lực lượng, hắn vẫn chưa có thu hoạch thực chất nào.

Đổi lại bất cứ ai cũng không thể dùng phương thức điên cuồng như vậy để tìm kiếm phương pháp rời đi, dù thực lực có mạnh hơn nữa cũng không được. Thần thức một khi bị hao tổn quá nhiều lần, quá nghiêm trọng, sẽ gây ra tổn thương không thể tu bổ, khiến người trở nên đần độn, si ngốc.

Sáu màu ôn thần liên lại có thể chữa trị tốt thần thức bị hao tổn của Dương Khai, giúp hắn miễn trừ nỗi lo này.

Một lúc sau, Dương Khai lại một lần nữa cảm giác được thần thức lực lượng khô cạn, không khỏi lộ vẻ thất vọng.

Bởi vì lần này, hắn vẫn không thể thành công.

Ngay lúc hắn muốn thu hồi thần niệm, bỗng nhiên phát giác được Vực Tràng ở một phương hướng nào đó đã có chút biến hóa vi diệu, không khỏi đem tất cả thần niệm hội tụ lại, hướng bên kia đâm tới.

Vượt quá dự liệu của hắn, lần này dò xét lại dễ dàng đến vậy, tựa như đâm rách một tầng bình chướng. Thần niệm hắn trong chốc lát thoát ly khỏi sự bao bọc của bầu trời bảy màu, nhảy ra khỏi sự tồn tại giống như l*иg giam này.

Sau đó, hắn thấy được vô số ngôi sao xinh đẹp cường tráng.

Những ngôi sao đó tản ra năng lượng bành trướng như thủy triều. Có ngôi sao băng hàn đến cực điểm, có ngôi sao nóng rực như lửa, có ngôi sao Phong Long tràn ngập, từng đạo vòi rồng cực lớn cuốn lấy toàn bộ ngôi sao, còn có một ngôi sao như một cây cổ thụ khổng lồ, khỏe mạnh sinh trưởng trong tinh không.

- Hỗn Loạn Thâm Uyên!

Dương Khai khẽ hô một tiếng, hai mắt sáng ngời.

Đây là lần đầu tiên hắn dùng thần niệm đột phá rời khỏi đại lục này, đến Hỗn Loạn Thâm Uyên.

Hắn mừng rỡ như điên!

Bị nhốt ở đây, không chỉ Quỷ Tổ sốt ruột, hắn cũng nóng lòng không kém. Ngày ngày làm bạn với Quỷ Tổ, thời thời khắc khắc đều có cảm giác nguy cơ như chỉ mành treo chuông!

Ngày nay hắn thấy được Hỗn Loạn Thâm Uyên, thấy được hy vọng!

Hắn từ đáy lòng hưng phấn.

Bình phục lại tâm tình, Dương Khai lần nữa nghiêm túc xác định một phen, xác nhận nơi thần niệm mình đến chính là Hỗn Loạn Thâm Uyên, lúc này mới cẩn thận từng li từng tí thu hồi thần niệm, không dám nóng vội.

Trong quá trình thu hồi, hắn để lại từng sợi niệm tơ mang khí tức của mình dọc theo đường đi, làm dấu hiệu chỉ dẫn phương hướng.

Thời gian tồn tại của những niệm tơ này sẽ không quá dài. Dương Khai đoán chừng nhiều nhất không quá một ngày, chúng sẽ biến mất hoàn toàn. Nhưng chỉ cần có những niệm tơ này chỉ dẫn, hắn không lo sẽ mất phương hướng trong Vực Tràng đan xen với bầu trời bảy màu. Hắn có mười phần nắm chắc có thể rời khỏi nơi này.

Rất nhanh, Dương Khai đem thần niệm còn lại thu trở về, thần sắc âm tình bất định, do dự.

Hắn muốn theo dấu hiệu niệm tơ, trực tiếp rời khỏi đây!

Nhưng hắn biết rõ, một khi mình đi, tất cả mọi người trên đại lục sẽ chết vì mình. Đó là chuyện sau, quan trọng nhất là Dương Khai không biết liệu mình có thể thành công rời đi trước khi Quỷ Tổ chặn đường hay không.

Nhìn dấu hiệu mặt người mà Quỷ Tổ đã gieo trên cánh tay mình, Dương Khai khẽ thở dài.

Hắn đứng lên, từ bỏ ý định trong lòng, ngự sử Tinh Toa bay về phía ngọn núi.

Một lát sau, Dương Khai trở về, trực tiếp đi đến thạch thất của Quỷ Tổ.

Vẫn là hắc ám lạnh lẽo như trước, Dương Khai dừng lại trước thạch thất.

- Tiểu tử, tiến triển thế nào?

Phát giác hắn đến, Quỷ Tổ trầm giọng hỏi, trong bóng tối, đôi mắt kia gắt gao nhìn chằm chằm vào Dương Khai, không bỏ qua bất kỳ biến hóa nhỏ nào trên thần sắc hắn.

- Có thể ra ngoài rồi.

Dương Khai trả lời.

Ngoài dự đoán, Quỷ Tổ rõ ràng không trả lời, tựa hồ vì kinh hỉ quá lớn mà ngây người tại chỗ, không thể nói nên lời. Một lúc sau, hắn mới quát khẽ:

- Thật đúng?

Thanh âm Quỷ Tổ có chút run rẩy, hiển lộ rõ sự kích động trong lòng.

- Tiểu tử, ngươi phải biết rằng, dám lừa gạt lão phu sẽ có kết cục gì. Lão phu chờ ngày này quá lâu rồi.

Hắn lại thấp giọng gào thét.

- Ta không lừa ngươi, xác thực có thể ra ngoài rồi.

Dương Khai thần sắc lạnh nhạt.

- Ha ha ha ha!

Quỷ Tổ đột nhiên cất tiếng cười to, tiếng cười cuồn cuộn như sấm, điếc tai nhức óc, đá núi lăn xuống, ngọn núi rung chuyển.

Ở sườn núi đất bằng, Lữ Quy Trần và Nguyệt Hi đều kinh hãi không hiểu, hướng bên này nhìn lại, không biết Quỷ Tổ phát điên cái gì. Ai nấy đều như lâm đại địch, cảm thấy bất an, không khỏi tụ tập lại, ý đồ tìm kiếm chút cảm giác an toàn.

- Tốt, ta biết ngay tiểu tử ngươi nhất định sẽ không làm lão phu thất vọng!

Quỷ Tổ bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Dương Khai, một tay như gọng kìm sắt nắm lấy cánh tay Dương Khai, không thể chờ đợi nói:

- Đi, chúng ta đi ngay, rời khỏi nơi này!

Vì quá kích động, lực đạo trên tay hắn vô cùng cường đại, xương cốt Dương Khai suýt nữa bị bóp nát.

- Không gấp.

Dương Khai giãy mạnh, thoát khỏi bàn tay to của hắn.

- Không gấp? Lão phu rất gấp!

Quỷ Tổ liếc xéo hắn, trong mắt tràn đầy bất thiện:

- Có phải ngươi vẫn còn tính toán gì đó?

- Tiền bối lo ngại, chỉ là trước khi đi, ta cảm thấy có vài lời phải nói rõ ràng.

Dương Khai thản nhiên nói.

Quỷ Tổ trong mắt lóe lên kỳ quang, vẻ kích động bỗng nhiên bình tĩnh trở lại, nhẹ nhàng gật đầu:

- Ngươi nói đi, lão phu nghe.

Dương Khai nghĩ nghĩ, mở miệng nói:

- Tuy vãn bối rất muốn tin tưởng nhân phẩm và hứa hẹn của tiền bối, nhưng để bảo đảm, vãn bối muốn xác nhận một chút, sau khi rời khỏi đây, ngài sẽ không ra tay với ta chứ?

Quỷ Tổ tà mị mỉm cười:

- Yên tâm, nếu ngươi có thể giúp lão phu thỏa mãn nguyện vọng rời đi, lão phu tuyệt đối sẽ không làm tổn thương ngươi. Đây là nguyện vọng cả đời của lão phu, ta cảm kích ngươi còn không kịp, sao có thể ra tay với ngươi?

Dương Khai cau mày, trầm giọng nói:

- Hy vọng là vậy. Vậy hy vọng tiền bối nhớ rõ lời thề đã phát.

- Ừm, lão phu nhớ rõ.

Quỷ Tổ chỉ vào đầu mình:

- Ta nhớ rõ rành mạch! Vậy thì tốt rồi, chúng ta có thể rời đi chưa?

Dương Khai lắc đầu.

Sắc mặt Quỷ Tổ trầm xuống, không kiên nhẫn nói:

- Ngươi lại muốn làm gì?

- Ta muốn mang theo vài người, dù sao cũng tiện đường.

Quỷ Tổ lập tức hiểu ra hắn muốn mang ai đi cùng, không sao cả nói:

- Chỉ cần không làm phiền lão phu, ngươi mang hết bọn chúng đi cũng không sao.

- Sẽ không ảnh hưởng đến ngài. Ừm, lại làm phiền tiền bối, gọi những người này vào đây giúp ta.

Quỷ Tổ có chút hứng thú nhìn hắn:

- Gọi ai?

Dương Khai báo ra vài cái tên, Quỷ Tổ gật đầu, dùng thần niệm kêu gọi.

##