Trên thang máy đi xuống, Tô Quân không kìm được mà lên tiếng hỏi về điều thắc mắc trong lòng: “Người làm nhiệm vụ là gì?”
Tiểu Kha cười hì hì: “Cô hỏi đúng lúc lắm.
Tôi cũng đang định nói đây.
Đây gọi là Hệ thống Địa Ngục.
Hệ thống này đầy kí©h thí©ɧ, tràn ngập nhiệt huyết, có thể trải nghiệm những trò chơi kinh dị hồi hộp nghẹt thở!
Thực sự là một cách điều hòa cuộc sống tẻ nhạt không tồi! Hí hí…”
Lạc Hàn quay đầu, trừng mắt nhìn cậu ta.
Tiểu Kha co rụt cổ lại, cười gượng: “Ha ha, tóm lại nó giống như một trò chơi sinh tử.
Nếu không hoàn thành nhiệm vụ hoặc chết trong nhiệm vụ thì sẽ thực sự chết.”
Nhắc đến cái chết, Tiểu Kha không hề sợ hãi.
Ngược lại, cậu ta còn tỏ vẻ thích thú, ánh mắt sáng rực lên.
Tô Quân thoáng rùng mình, cảm thấy người này thật đáng sợ.
“Đã gọi là Hệ thống Địa Ngục… Chẳng lẽ có đủ mười tám tầng sao?”
“Bingo! Đúng rồi đấy! Cô thông minh thật.”
Tiểu Kha chớp chớp đôi mắt đào hoa, cười đầy trêu chọc.
Tô Quân: “…”
Chết tiệt, tận mười tám tầng á? Muốn chết luôn cho xong đây!
Tiểu Kha bật cười: “Chọc cô thôi, không ai biết thực sự có bao nhiêu tầng đâu.”
“Hệ thống này… Có liên quan gì đến phim kinh dị không?”
Tô Quân chợt nhớ đến bộ phim tương tác kinh dị mà mình từng xem.
Tiểu Kha trầm tư một lúc lâu rồi mới đáp: “Tôi kích hoạt nó khi đang nghe nhạc kinh dị.
Giai điệu vô cùng quái dị, giống như có hàng trăm con quỷ đang khóc than, gào thét.
Chết tiệt! Lúc đó tôi tức giận đến mức định quăng tai nghe đi nhưng đột nhiên toàn thân cứng đờ, không thể cử động, cứ như một con cá ướp muối vậy.
Sau đó tôi mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại, tôi đã ở một nơi quỷ quái nào đó.
Nhưng tôi coi như mình vừa được đi du lịch miễn phí một chuyến vậy…”
Tiểu Kha cười rạng rỡ.
“Du lịch?”
Tô Quân thầm nghĩ: Tên này đúng là lạc quan đến mức biếи ŧɦái.
“Hệ thống hoạt động như thế nào?”
“Vượt qua tầng đầu tiên, cô sẽ gặp được hệ thống.
Nếu không qua được…”
Tiểu Kha cười khẽ: “Hehe…”
Xem ra không qua được chính là chết.
Tô Quân thực sự muốn hỏi: Hai người này trông đều rất mạnh, đặc biệt là người đàn ông áo đen, vậy tại sao lại chịu dẫn theo cô chứ?
Chẳng lẽ vì nhan sắc của mình sao?
Cũng có thể lắm.
Tô Quân tự nhủ một câu đầy tự tin.
Cô cố nén lại, không hỏi nữa, chỉ lặng lẽ suy tư.
Họ chịu dẫn mình đi, ngoài việc cảm thấy mình có tiềm năng, có thể trở thành đồng đội tốt thì liệu còn lý do nào khác không?
Những gì họ nói có phải đã giấu đi những thông tin quan trọng không?
Hiện tại vẫn đang trong giai đoạn khám phá, mình nhất định phải thật cẩn trọng.
Sau một hồi trò chuyện, Tô Quân biết được người đàn ông áo đen họ Lạc, tên chỉ có một chữ Hàn.
Tô Quân cứng đờ người.
Tên này chẳng phải là kiểu “tổng tài bá đạo” trong tiểu thuyết sao?
Tất nhiên cũng chưa chắc đây là tên thật.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô, sau đó cô nghiêm túc giới thiệu: “Tôi tên là Tô Đào Hoa.”
Người đàn ông áo đen vẫn tập trung nhìn về phía trước, lặng lẽ nghe cuộc trò chuyện của họ.
Nghe đến đây, khóe môi anh hơi nhếch lên: “Ừm, tên hay đấy.”
“Cảm ơn, tên anh cũng hay lắm, đơn giản mà mạnh mẽ.”
Tô Quân nói một câu đầy vẻ khách sáo.
Tiểu Kha cười rạng rỡ: “Nhìn bộ dạng cô thế này chẳng lẽ còn chưa đủ hoa đào sao?”
“Tôi không có đâu, chẳng thấy vận đào hoa gì cả.
Nhưng bây giờ thì chạy đến mức mông sắp nở hoa rồi.” Tô Quân chớp đôi mắt đầy vô tội.
Cô thực sự không phát hiện ra ai theo đuổi mình.