Người làm nhiệm vụ? Tô Quân ngỡ ngàng, không hiểu gì.
Trước đây cô từng nghi ngờ mình bị ai đó bắt cóc và đưa vào một thí nghiệm tàn nhẫn.
Nhưng điều đó là không thể.
Thứ nhất, bối cảnh này không thể giả được, không thế lực nào có thể tái tạo hoàn hảo cảnh trường học của cô như vậy được.
Thứ hai, việc mua cả trường để làm nơi thí nghiệm lại càng vô lý hơn.
Trường của Tô Quân là đại học danh giá nhất tỉnh với hàng chục nghìn sinh viên.
Không ai có thể bí mật sắp xếp họ ổn thỏa được.
Nhiệm vụ hệ thống? Manh mối?!
Cặp đôi kia tái mặt.
Người đàn ông bảo vệ bực tức dập điếu thuốc, dùng chân nghiền nát, run run rút một điếu khác nhưng không sao châm lửa được.
Ông ta tức giận ném mạnh bật lửa xuống đất, “bộp” một tiếng, khiến mọi người giật mình.
Chỉ có cô gái áo trắng vẫn thản nhiên cầm sách, lật từng trang một cách điềm nhiên, như thể mọi chuyện không liên quan đến mình.
“Người làm nhiệm vụ? Cái quái gì vậy? Tôi… Tôi không tin, tôi không tin… Đây không phải thật, không thể nào! Các người đang giở trò gì vậy?”
Một giọng nói tuyệt vọng vang lên.
Tô Quân ngạc nhiên quay lại, thấy cậu bé gầy guộc ở góc tường bỗng bật dậy, xoay người gào lên.
Khuôn mặt cậu ấy trắng bệch như tờ giấy, không chút huyết sắc, hốc mắt và gò má hõm sâu, trên quần áo dính đầy máu, đỏ thẫm.
Cậu ấy ôm bụng, giữa kẽ tay rỉ ra một thứ chất lỏng đen đặc.
Mọi người nhìn kỹ mới phát hiện cậu ấy đang ôm ruột của mình.
Ở bụng cậu ấy có một lỗ hổng đẫm máu lộ rõ.
Đôi nam nữ yêu nhau hét lên, vội chạy tránh sang một bên.
Chàng trai áo trắng sợ hãi nhìn cậu ấy.
“Bốp bốp bốp!” Một tràng vỗ tay vang lên.
“Người làm nhiệm vụ? Hửm?”
Cô gái áo trắng vỗ tay, ánh mắt khinh miệt nhìn người đàn ông áo đen và Tiểu Kha.
“Đáng tiếc chúng tôi không ngu, còn nhiệm vụ gì chứ, ha ha…”
Cô ta nhìn về phía cậu bé gầy guộc.
“Cậu không thực sự tin vào câu chuyện trẻ con này đấy chứ?”
Cậu bé gầy lắc đầu, sắc mặt dần hồng hào hơn, cảm kích nhìn cô ta.
Cô gái áo trắng dịu dàng mỉm cười, ánh mắt đầy khích lệ.
“Đừng sợ, đây không phải thật đâu.”
Cậu bé gầy cảm động rơi nước mắt, nhìn cô gái đang tiến lại gần, cảm thấy cô ta như một thiên thần.
Đôi môi khô nứt của cậu ấy khẽ mấp máy: “Cảm ơn chị.”
Tô Quân định nhắc nhở cô gái áo trắng nhưng cảm thấy có gì đó không ổn.
Người bảo vệ và cặp đôi cũng nghi ngờ nhìn cô ta.
Tiểu Kha cười nhạt, mặt người đàn ông áo đen không đổi sắc, ánh mắt u ám.
Cô gái áo trắng vươn tay đỡ lấy cậu bé gầy, dịu dàng nói: “Ngồi xuống đi, đừng cử động.”
Cậu bé gầy đầy biết ơn, vừa định ngồi xuống thì—