Chương 6

Tiểu Kha sợ đến mức hét lên, chỉ hận ba mẹ không sinh cho mình thêm hai cái chân, liều mạng đuổi theo hai người phía trước.

“Một trận thao tác mạnh như hổ, nhìn lại chiến tích 0-5!”

Tô Quân sững sờ, khóe miệng giật giật, thầm nhắc nhở bản thân sau này phải tránh xa Tiểu Kha.

Ba người chạy như điên đến thư viện.

Người đàn ông áo đen thành thạo quẹt thẻ, mở cửa, đóng cửa.

Đám tang thi lao đến, “rầm rầm rầm” đập mạnh vào cửa kính.

Cánh cửa rung lên dữ dội, dường như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Tang thi gầm gừ giận dữ, điên cuồng vỗ vào cửa.

“Lớp trưởng” tràn đầy sát khí, túm lấy một con tang thi nhỏ trước mặt, xé toạc làm hai nửa, máu văng tung tóe.

Ba người lên thang máy, tiến vào một căn phòng dưới sự dẫn dắt của người đàn ông áo đen.

Tô Quân đảo mắt nhìn xung quanh.

Đây là một phòng đọc sách, đèn sáng trưng, bên trong đã tập trung năm người.

Một đôi nam nữ trông như người yêu đang ôm chặt nhau.

Chàng trai mặc áo sơ mi trắng cúi đầu an ủi bạn gái, cô gái thì vùi mặt vào ngực anh ta, nức nở khe khẽ.

Không xa họ lắm, một cậu bé gầy guộc ngồi co ro ở góc tường, đầu gục xuống đầu gối, hai tay ôm bụng, bất động như đang ngủ.

Tô Quân lại nhìn về phía bên cạnh cậu bé gầy guộc.

Đó là một người đàn ông trung niên mặc đồng phục bảo vệ, thân hình vạm vỡ, trên khóe miệng có một vết sẹo dao, râu ria xồm xoàm trông khá dữ tợn.

Ông ta liên tục rít thuốc lá, ngón tay hơi run.

Tô Quân quan sát kỹ hơn, nhận ra mình chưa từng thấy người bảo vệ này trước đây.

Như cảm nhận được ánh mắt của cô, người đàn ông bảo vệ quay đầu nhìn, đôi mắt sáng lên khi thấy Tô Quân, lưng ông ta cũng thẳng hơn một chút.

Xa nhất trong phòng là một cô gái áo trắng đeo kính, dung mạo thanh tú, đang chăm chú đọc sách.

Cô ta tỏ ra thư thái, khóe miệng thỉnh thoảng còn nở nụ cười, dường như bị cuốn hút vào nội dung sách, hoàn toàn đắm chìm trong đó.

Tô Quân bất giác nhìn cô ta lâu hơn một chút.

Khi thấy ba người họ đến, cô gái cặp đôi kia cuối cùng cũng ngừng khóc.

Cô gái áo trắng đọc sách cũng khép sách lại, ngẩng đầu lên, ánh mắt dịu dàng nhìn ba người.

Cậu bé gầy guộc ở góc vẫn bất động, vùi mặt vào đầu gối, trông như thể không còn hơi thở.

Người đàn ông bảo vệ lập tức bước lên nhưng dường như không dám nhìn thẳng vào người đàn ông áo đen, có vẻ khá e ngại anh.

Ông ta ho khan một tiếng như muốn tự trấn an rồi đảo mắt nhìn quanh, nói: “Chuyện này là sao? Hửm? Nếu tôi phát hiện ai đang giở trò, tôi sẽ không tha…”

Người đàn ông áo đen nheo mắt, bình thản liếc ông ta một cái.

Người bảo vệ lập tức cúi đầu, lẩm bẩm không dám nói tiếp.

Tiểu Kha bật cười ha hả.

Người đàn ông áo đen khẽ mấp máy môi, giọng nói trầm thấp nhưng như tiếng sấm vang lên trong lòng Tô Quân khiến cô hoảng hốt.

“Tôi đoán rằng tất cả những người làm nhiệm vụ đều đã có mặt ở đây rồi, có ai muốn trao đổi manh mối không?”

Ánh mắt anh trở nên sâu thẳm.

Tiểu Kha cười cợt, nói: “Đừng giở trò, nếu không hậu quả tự chịu đấy!”