Chương 5

“A đau đau! Này người đẹp, nhẹ tay chút, tay tôi sắp gãy rồi…”

Một giọng nam trẻ trung, dễ nghe vang lên.

Tô Quân nương theo ánh sáng mờ ảo, nhìn thấy một khuôn mặt vô cùng tuấn tú.

Đôi mắt sáng trong thuần khiết, sống mũi cao thẳng, đôi môi mềm mại khẽ mở ra, yếu ớt kêu đau.

“Anh là ai?” Tô Quân không dám lơi lỏng, giữ nguyên lực siết, trầm giọng hỏi.

“Ai da… Nhẹ tay chút mà, tôi là Tiểu Kha, tôi chỉ đùa một chút thôi.” Chàng trai bị bắt lấy tay quay đầu cười lấy lòng, đôi mắt đào hoa sáng lấp lánh trong bóng tối.

Khi nụ cười nở rộ trên khuôn mặt cậu ta, hai lúm đồng tiền nhỏ hiện ra, đôi môi hơi nhếch lên, trông vô cùng cuốn hút.

“Cô cũng là người chơi đúng không?” Cậu ta hạ giọng hỏi.

“Cái này gọi là đùa à?”

Đùa kiểu này kí©h thí©ɧ quá, cảm ơn nhé.

Tô Quân nheo mắt cười, lực tay càng siết chặt hơn.

Mãi đến khi cô thấy Tiểu Kha nhíu mày, đau đến mức kêu lên khe khẽ, cô mới hừ nhẹ một tiếng.

“Dám dọa tôi à! Còn nữa, người chơi là gì?”

Chàng trai kia còn định nói tiếp thì từ trên một thân cây lớn bên cạnh, đột nhiên có một bóng người đáp xuống.

Một cái bóng khổng lồ bao trùm lấy Tô Quân.

“Đi mau, lũ tang thi ra rồi.”

Tô Quân ngẩng đầu, trước mặt cô là một người đàn ông cao lớn mặc đồ đen.

Hàng mày kiếm kéo dài vào tận tóc mai, đôi mắt sâu thẳm như một hồ nước tĩnh lặng, thâm trầm không thấy đáy, dường như có thể dễ dàng hút hồn người khác.

Sống mũi cao, đôi môi mím chặt, tỏa ra một khí chất uy nghiêm khiến người khác không dám chống đối.

Tô Quân giật mình lùi lại một bước, còn Tiểu Kha thì nhân lúc cô phân tâm, xoay người rút tay ra.

“Không ngờ một cô gái nhìn có vẻ yếu ớt như cô lại khỏe như vậy.”

Tiểu Kha xoa bóp cánh tay, khuôn mặt tuấn mỹ mang theo vẻ tủi thân, liếc xéo Tô Quân một cái, lầm bầm.

Nhưng trong lòng bàn tay cậu ta vẫn còn giữ lại chút cảm giác ấm áp và mềm mại từ khoảnh khắc vừa rồi.

“Đi ngay!”

Người đàn ông áo đen hạ giọng quát, giọng nói trầm thấp, đầy từ tính.

Tô Quân nhìn theo ánh sáng, thấy những sinh vật mà anh gọi là tang thi đang lảo đảo bước ra từ lớp học.

Dẫn đầu là lớp trưởng, nó không ngừng hít ngửi xung quanh, đôi mắt đầy hơi thở tử vong hướng thẳng về phía cô.

“Grào…”

Nó gầm lên một tiếng, lao về phía cô.

Trên đường đi, những chậu cây bị nó xô đổ lăn lông lốc.

Người đàn ông áo đen không chút do dự, kéo Tô Quân chạy thẳng về phía trước.

Cô sững sờ nhìn cánh tay đang nắm lấy mình, trong lòng đầy nghi hoặc.

Chẳng lẽ anh định bỏ mặc Tiểu Kha sao?

Người đàn ông áo đen dường như đọc được suy nghĩ của cô, giọng điệu thản nhiên: “Đừng lo cho cậu ta, cậu ta không chết được đâu.”

Tô Quân vừa chạy vừa ngoái đầu lại, nhìn thấy Tiểu Kha dựa vào bức tường phía sau, còn quay đầu cười rạng rỡ với cô.

Lớp trưởng lúc này chỉ tập trung vào hai người đang chạy, hoàn toàn không để ý đến Tiểu Kha.

Nhưng ngay khi nó chạy đến góc tường, đột nhiên một cái chân thò ra, khiến nó vấp ngã chổng vó xuống đất.

Tiểu Kha nở một nụ cười tàn nhẫn, lập tức tung một cú đá vào đầu lớp trưởng.

Keng!

Tiểu Kha cảm thấy như mình vừa đá vào một tấm thép, đau đến mức ôm chân nhảy tưng tưng.

Lớp trưởng xoay đôi mắt trắng dã, nhìn chằm chằm vào chàng trai đang nhảy loi choi trước mặt nó.

Tiểu Kha hoảng sợ, chẳng còn tâm trí để đau đớn nữa, lập tức quay người bỏ chạy.

Đám “bạn học” phía sau dường như nhận được mệnh lệnh, cả bọn lập tức đuổi theo cậu ta với tốc độ đáng sợ.

“Cứu mạng! Đợi tôi với, anh Hàn!”