Chương 49

Lúc cả nhóm Tô Quân chuẩn bị rời đi, trưởng thôn dường như chợt nhớ ra điều gì đó, bèn nói thêm.

Tô Quân nhạy bén nhận ra rằng khi nhắc đến cái chết đuối của cháu ngoại lão tú tài, trưởng thôn có một thoáng ngập ngừng, trong mắt còn lóe lên một tia lạnh lẽo khó nhận ra.

Trưởng thôn tiếp tục nói: “Con gái ông ấy cũng mất tích hai ngày trước, mong các thanh niên trí thức để mắt giúp.”

Nói xong, trưởng thôn quay sang bảo người đàn ông trung niên chất phác bên cạnh: “Lâm Đại, anh dẫn họ đến nhà lão tú tài đi.”

Lâm Đại đáp một tiếng, sau đó dẫn nhóm người ra ngoài.

Tô Quân khẽ liếc về phía Lạc Hàn, thấy anh không hề dao động, còn Tiểu Kha thì nhân lúc không ai để ý lại lén nháy mắt với cô.

Tô Quân bất đắc dĩ đảo mắt, không thèm để ý đến cậu ta.

Thanh niên béo mặt cắt không còn giọt máu, không dám lên tiếng nữa, cô gái tóc ngắn vẫn còn nức nở, đôi mắt hoang mang nhìn khắp xung quanh.

Con đường trong thôn Hắc Thủy quanh co khúc khuỷu, được lát bằng đá tảng lồi lõm, rất khó đi.

Trong thôn có rất nhiều rừng trúc cao vυ"t, ánh sáng yếu ớt xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt bóng loang lổ.

Dù lúc này mới chỉ là hoàng hôn nhưng con đường đã trở nên tối mịt.

Đội ngũ lặng lẽ di chuyển, Lâm Đại chân trần bước đi phía trước, thỉnh thoảng quay đầu lại giới thiệu một chút về nơi này, đồng thời nhắc nhở mọi người cẩn thận.

Một lát sau, Lâm Đại chỉ vào một căn nhà lớn bằng gạch xanh mái ngói đen rồi nói: “Nhìn thấy không? Đó chính là nhà của lão tú tài.”

Tô Quân thầm nghĩ, những ngôi nhà khác trong thôn Hắc Thủy đều là nhà tranh tồi tàn, vậy mà nhà lão tú tài lại trông có vẻ bề thế hơn hẳn.

Khi cả nhóm tiến đến trước cửa nhà lão tú tài, họ thấy một ông lão đang chống cây gậy đầu rồng, lưng còng, tóc bạc trắng, khuôn mặt đầy những nếp nhăn sâu hoắm, ngang dọc như những vết nứt.

Đôi mắt ông ta sưng húp giống như hai quả đào thối, đôi môi khẽ mấp máy.

Phía sau ông lão là một cánh cổng đồ sộ, cửa gỗ sơn đỏ chói giống như được nhuộm bằng máu, trên cửa dán hai tấm bùa hộ môn đen sì, gương mặt hung ác dữ tợn trông sống động thật sự.

Bên trong cánh cửa là một khoảng tối om, lối đi ngoằn ngoèo sâu hun hút, không biết dẫn tới đâu.

Tô Quân khẽ siết chặt áo khoác, bỗng dưng cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua người.

Dù không học qua phong thủy nhưng cô vẫn nhận ra căn nhà này nằm ở phía Tây thôn, xung quanh chỉ có một căn nhà nhỏ, còn lại là những rừng trúc rậm rạp, ánh sáng mặt trời ít chiếu đến, ẩm thấp tối tăm, dễ tụ âm khí.