Chương 48

Có vẻ như thân phận trong nhiệm vụ lần này chính là một thanh niên trí thức.

Tô Quân đại khái biết rằng phong trào thanh niên trí thức về nông thôn đã kéo dài hàng chục năm nhưng hiện tại vẫn chưa xác định được cụ thể là năm nào.

Tô Quân lặng lẽ liếc mắt quan sát xung quanh, trong lòng thầm đếm số người, bao gồm cả bản thân, tổng cộng vừa đúng mười một người.

Lạc Hàn và Tiểu Kha đứng ở góc sau cùng của đội ngũ, làn da của cả hai so với thực tế có phần đen sạm hơn nhưng khí chất lại không hề thay đổi.

Lạc Hàn cúi đầu, hàng mi rủ xuống, dường như muốn thu liễm toàn bộ sự sắc bén.

Còn Tiểu Kha thì ngốc nghếch cười toe toét, không biết đang vui vẻ cái gì.

Đột nhiên, một thanh niên béo tròn hoảng hốt hét lên một tiếng, chỉ tay vào trưởng thôn mà hét lớn: “Đây là đâu? Tôi muốn báo cảnh sát! Tôi muốn…”

Lời còn chưa dứt đã bị người bên cạnh bịt miệng.

Một người đàn ông cao lớn dị thường, chiều cao ước chừng vượt quá một mét chín, nở nụ cười rồi nói với trưởng thôn đang đầy vẻ nghi hoặc: “Xin lỗi nhé, trưởng thôn, đây là em trai tôi, nó nhất thời không chấp nhận được chuyện rời xa gia đình thôi.”

Thanh niên béo giãy giụa muốn gỡ tay người đàn ông cao lớn ra nhưng đối phương vẫn giữ nguyên nụ cười, khớp ngón tay siết chặt hơn.

Khuôn mặt của thanh niên béo tái nhợt, tròng mắt trợn ngược, suýt chút nữa thì ngất đi.

Cô gái tóc ngắn bên cạnh thanh niên béo toàn thân run rẩy, hai tay che miệng, trong mắt tràn đầy kinh hoàng.

Những người khác thì lạnh lùng quan sát, không ai đứng ra ngăn cản.

Mãi đến khi thanh niên béo sắp đứng không vững nữa, người đàn ông cao lớn mới nói một câu: “Đừng lên tiếng!”

Rồi anh ta mới thả lỏng tay.

Thanh niên béo sợ đến nỗi không dám lên tiếng nữa, run run đưa tay sờ đôi môi đang phát run của mình, trên đó in hằn hai vết dấu tay trắng bệch.

Tô Quân liếc nhìn bọn họ một cái, sau đó lại đưa ánh mắt quan sát căn nhà gỗ.

Ngôi nhà hoàn toàn được đóng bằng ván gỗ, trên trần có ba xà ngang khổng lồ.

Trên tường treo chân dung Chủ tịch, bức tường đối diện có một chiếc đồng hồ quả lắc đã đen sạm, con lắc dao động sang hai bên, phát ra tiếng “tích tắc” đều đặn.

Dưới chiếc đồng hồ là một chiếc bàn Bát Tiên, trên bàn đặt một chiếc đèn dầu đã đen kịt.

Sàn nhà được lót ván gỗ dày hơn hai lớp nhưng vẫn có thể thấy một số chỗ đã bị mối mọt đυ.c rỗng.

Sau đó, trưởng thôn tiến hành phân chia chỗ ở, cả đoàn người được sắp xếp ở nhà của một lão tú tài trong thôn.

Theo lời trưởng thôn, đó là căn nhà lớn nhất trong thôn.

“À đúng rồi, cháu ngoại của lão tú tài vừa mới bị chết đuối cách đây không lâu.”