Chương 47

Tô Quân thoát khỏi dòng suy nghĩ, nhìn khuôn mặt Lạc Thừa, ngập ngừng hỏi: “Tôi cảm giác như anh không khỏe ấy, hay là anh nghỉ ngơi một chút đi? Tôi có thể tự đi cũng được.”

Dù nguy hiểm nhưng đây là nhiệm vụ của chính cô, cô không muốn Lạc Thừa vì mình mà gặp nguy hiểm.

“Không sao, cứ quyết định vậy đi.

Nhiệm vụ đầu tiên của cô là Cô gái nhảy lầu, dù có chút mạo hiểm nhưng vẫn ổn.

Còn Lời nguyền tử vong này rõ ràng nguy hiểm hơn nhiều.

Ba ngày nữa chúng ta sẽ cùng vào hệ thống, cô chuẩn bị cho tốt đi.”

Thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến ngày cuối cùng.

Tiểu Kha cũng đã trở về, dù cậu ta trông có vẻ mệt mỏi nhưng tinh thần vẫn khá tốt, xem ra bà nội cậu ta đã hồi phục khá nhiều.

Tiểu Kha còn đặc biệt nấu một bàn ăn thịnh soạn, năm người cùng nhau ăn uống vui vẻ.

Trên bàn ăn, Tiểu Đàn lườm Phạm Huyên mấy lần nhưng cuối cùng cũng không gây gổ với cậu ta.

Tiểu Kha nói: “Nếu lỡ vào một địa điểm nhiệm vụ thiếu thốn lương thực thì chúng ta sẽ khổ sở một thời gian đấy.”

Cậu ta đã từng nghe nói có nhiệm vụ diễn ra trong sa mạc, giữa nơi nắng nóng mênh mông không có thức ăn, không có nước uống.

Cuối cùng những người làm nhiệm vụ phải ăn dây giày, thắt lưng, khát quá thì uống chính nướ© ŧıểυ của mình.

Không thể chịu đựng được nữa, họ bắt đầu gϊếŧ lẫn nhau để sống sót.

Sau khi ăn uống no nê, Tô Quân, Lạc Thừa và Tiểu Kha nghỉ ngơi một chút.

Đến thời khắc cuối cùng trước khi vào hệ thống, Tô Quân không còn cảm giác căng thẳng hay bất an như trước nữa, tâm trạng cô rất bình tĩnh.

Cô nhấn vào nút tổ đội trong hệ thống, mời Lạc Thừa và Tiểu Kha.

Ba người kết nối xong, trong tiếng đếm ngược mười giây trên màn hình, họ mất đi ý thức.

Khi Tô Quân mở mắt ra, cô phát hiện mình đang đứng trong một căn nhà gỗ, xung quanh là mười mấy người.

Đối diện cô là hai người đàn ông trung niên, nhìn cách ăn mặc có vẻ không giống người hiện đại mà giống trang phục của những năm 50, 60 trên TV.

Người đàn ông cầm đầu mặc một bộ quân phục xanh xám cũ kỹ, dáng người vạm vỡ, khuôn mặt đen sạm vì rám nắng, quần xắn lên, chân đi đôi giày giải phóng màu xanh lá đã cũ dính đầy bùn đất.

Người đàn ông bên cạnh trông có vẻ chất phác, thậm chí còn không đi giày, hai bàn chân trần dẫm lên sàn gỗ đã ngả màu đen.

Người đàn ông mặc quân phục cất giọng: “Tôi là trưởng thôn của thôn Hắc Thủy, mười một vị trí thức trẻ các người đến đây để lên núi xuống làng, mọi người vất vả rồi.

Trời cũng đã tối, tôi sẽ sắp xếp cho mọi người nghỉ ngơi. Điều kiện trong thôn không tốt lắm, mong mọi người… Bao… Bao… Bao dung.

Đúng rồi, bao dung.”