Trong tiếng trách mắng nũng nịu của cô ấy, cậu ta bóc vỏ, đắc ý ném vào miệng, híp mắt thưởng thức một cách ngon lành.
Tiểu Đàn rưng rưng nước mắt rồi chạy thẳng vào phòng, “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
Nụ cười đắc ý trên mặt Phạm Huyên cứng đờ, rồi cả khuôn mặt chùng xuống.
Cậu ta muốn sang xin lỗi nhưng lại ngại ngùng, cứ do dự mãi.
Con tôm trong miệng cũng chẳng buồn nhai nữa, dường như chẳng còn ngon lành gì.
Tô Quân đứng bên cạnh nhìn mà há hốc mồm, còn Tiểu Kha thì trông có vẻ đã quen với cảnh này, chỉ cười nói: “Đào Hoa này, cô có muốn chuyển đến đây sống cùng mọi người không? Dù sao cũng còn nhiều phòng trống. Vừa có thể tiện cho việc bàn bạc nhiệm vụ, lại còn có kịch vui để xem, chẳng phải rất tuyệt sao?”
Tô Quân gật đầu.
Sáng hôm sau cô dọn đồ chuyển đến, chọn một căn phòng có hướng nhìn ra biển.
Biệt thự bên bờ biển có một điểm không tốt là dễ bị ẩm nhưng may mắn là trong các phòng đều được lắp máy hút ẩm.
Tô Quân nằm trên chiếc giường rộng lớn, ngắm nhìn bầu trời và biển cả ngoài khung cửa sổ, cảnh sắc như một bức tranh đẹp đến nao lòng.
Cô bất giác cảm thấy vui vẻ, những lo âu và bất an trong lòng cũng tan biến.
Tiểu Kha không có ở biệt thự, chỉ để lại lời nhắn cho Phạm Huyên, nói rằng bà nội cậu ta không khỏe nên cậu ta phải về chăm sóc.
Khi có nhiệm vụ thì cậu ta sẽ quay lại ngay.
Tô Quân hỏi bà nội của Tiểu Kha bị làm sao nhưng Phạm Huyên cũng không rõ.
Những ngày tiếp theo, Tô Quân vẫn duy trì lịch trình hàng ngày: sáng đi học, chiều tập taekwondo, cho mèo ăn rồi tối về biệt thự nghỉ ngơi.
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Sáng hôm đó, khi Tô Quân vừa tỉnh dậy, cô bỗng nhiên cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến, trước mắt hiện lên một màn hình thô sơ đơn giản.
Góc phải trên cùng của bảng nhiệm vụ hiển thị một nhiệm vụ mới vừa được nhận.
Điều phải đến cuối cùng cũng đã đến.
Tô Quân nhấp vào nhiệm vụ mới, ngay lập tức hiện ra hai dòng chữ in đậm:
[Nhiệm vụ mới: Lời nguyền tử vong.]
[Thời gian đếm ngược: Ba ngày.]
Tô Quân suy nghĩ một lúc, xem ra nhiệm vụ này có liên quan đến một lời nguyền.
Hơn nữa, nó chắc chắn không phải là một lời nguyền bình thường mà rất nguy hiểm, có khả năng gây ra những cái chết kỳ lạ.
Cô lên mạng tra cứu các tư liệu liên quan, thấy có rất nhiều tin tức hoặc bài viết về lời nguyền tử vong nhưng phần lớn là do các tác giả thêu dệt để thu hút sự chú ý, chẳng có chút giá trị tham khảo nào.
Đúng lúc Tô Quân đang bế tắc thì Lạc Thừa trở về.