Chương 44

Trong lúc Tiểu Kha giới thiệu về biệt thự, Tô Quân chợt nhớ ra mình vẫn chưa quyết định sẽ đổi điểm thuộc tính vào sự nhanh nhẹn, sức mạnh hay trí lực.

Cô có xu hướng chọn nhanh nhẹn hơn, vì bộ môn taekwondo mà cô học vốn đề cao sự linh hoạt và khả năng phối hợp cơ thể.

Nhưng cô vẫn chưa rõ trong hệ thống này liệu thuộc tính nhanh nhẹn, sức mạnh và trí lực có điều gì cần đặc biệt lưu ý hay không.

Nếu Lạc Thừa có mặt ở đây, hẳn anh sẽ biết.

Nhưng có lẽ anh đã từng nói gì đó với Tiểu Kha về vấn đề này.

Vậy nên khi Tô Quân hỏi, Tiểu Kha suy nghĩ một lúc rồi nói: “Anh Hàn có từng nói với tôi rằng, người làm nhiệm vụ thường thích đổi điểm vào sức mạnh nhất, một sức mạnh áp đảo có thể giải quyết mọi vấn đề, vừa tăng lực tấn công vừa giúp nâng cao khả năng chống chịu đòn.

Tiếp đến là nhanh nhẹn.

Nhanh nhẹn đại diện cho tốc độ phản ứng, tốc độ tấn công và cả tốc độ chạy trốn.

Còn trí lực thì tương đối bị xem nhẹ.

Trong số những người chơi cấp cao thì hiếm có ai chỉ nâng thuần trí lực.

Nhưng tôi phải nhắc cô một điều, thỉnh thoảng cũng có những kẻ trí tuệ cao đến mức quỷ quyệt, những người như vậy còn đáng sợ hơn cả những kẻ thiên về sức mạnh.”

Tô Quân đã có quyết định trong lòng.

Sau khi tham quan xong biệt thự thì cũng đã đến giờ cơm tối.

Ngoại trừ Lạc Thừa có việc phải ra ngoài, vợ chồng Lý Thanh Mộng đi du lịch thì chỉ còn lại Tiểu Kha, Phạm Huyên và Tiểu Đàn.

Mấy người đều là thanh niên, có rất nhiều chủ đề để nói nên Tiểu Kha đương nhiên giữ Tô Quân ở lại ăn cơm, tối có thể ngủ lại cũng được.

Phải nói rằng tài nấu ăn của Tiểu Kha thực sự rất tuyệt.

Tô Quân thường ngày ăn cơm trong căng tin trường, toàn là đồ nấu với số lượng lớn nên hương vị tất nhiên không thể sánh bằng.

Vậy nên khi nhìn thấy Tiểu Kha bưng ra cà ri bò, tôm tích sốt xì dầu, cải chua xào chua cay, cuối cùng còn có một nồi canh gà hầm bí đao, tuy đều là những món ăn gia đình quen thuộc nhưng màu sắc hương vị đều vô cùng hấp dẫn, khiến Tô Quân, Phạm Huyên và Tiểu Đàn ăn đến mức suýt nữa nuốt cả lưỡi.

Phạm Huyên liên tục khen ngợi: “Vẫn là đồ anh Tiếu Tiếu nấu là ngon nhất, đỉnh luôn!”

Khi cậu ta đưa đũa gắp con tôm tích cuối cùng, Tiểu Đàn cũng đồng thời đưa đũa ra gắp.

Phạm Huyên nổi giận: “Làm gì đấy?”

Tiểu Đàn siết chặt đôi đũa, trừng mắt nhìn cậu ta: “Anh có buông ra không?”

“Không buông! Tuyệt đối không buông! Dựa vào đâu mà tôi phải nhường cô?”

Tiểu Đàn dùng sức, xoay đũa một cái liền cướp được từ đũa của Phạm Huyên.

Phạm Huyên tức đến méo cả mặt, trực tiếp quăng đũa xuống, vươn tay giật lại từ đũa của Tiểu Đàn.