Chương 42

Buổi chiều, theo vị trí Tiểu Kha gửi, Tô Quân lên xe đến biệt thự của bọn họ.

Theo như Tiểu Kha nói, biệt thự nằm trên một hòn đảo nhỏ, diện tích khoảng hơn 900m², có thể nhìn bao quát toàn bộ hòn đảo.

Đứng trước căn biệt thự, Tô Quân không khỏi kinh ngạc.

Lạc Thừa và Tiểu Kha đúng là biết tận hưởng.

Ngôi nhà được làm bằng gỗ, có rất nhiều cửa sổ sát đất, phong cách trang trí hiện đại nhưng vẫn đơn giản, nằm trên giường trong phòng ngủ cũng có thể nhìn toàn cảnh biển.

Tiểu Kha dẫn Tô Quân vào nhà.

Vừa bước vào, cô liền thấy Phạm Huyên mặc đồ thoải mái, chân đi dép lê, ngồi trên ghế sofa kêu gào: “A a a! Cứu mạng! Sao lại chết nữa rồi?”

Tiểu Kha vỗ đầu cậu ta, cười nói: “Gà như cậu thì đừng chơi nữa. Mau dừng lại đi, Tô Quân đến rồi.”

Phạm Huyên lườm cậu ta một cái sau đó quay sang Tô Quân, hồ hởi hỏi: “Chị gái xinh đẹp, cô đến rồi! Có muốn chơi một ván không? Để tôi gánh cô, Yasuo của tôi đỉnh lắm! Hoặc chơi Vương Giả Vinh Diệu cũng được?”

Tô Quân lắc đầu.

Cô thật sự không giỏi mấy trò này.

Thời gian rảnh của cô phần lớn đều dành cho việc tập taekwondo và chăm mèo, gần như không chơi game.

Bạn bè của cô cũng ít, Tiểu Ngọc tính là một người mà Tiểu Ngọc thì không thích chơi game.

“Haha, đừng tự làm mình mất mặt nữa. Với trình độ đó mà cũng đòi gánh ai? Nhưng mà cậu cũng không có bạn gái mà, sao tốc độ tay lại chậm thế?”

Tiểu Kha không chút nể nang mà châm chọc.

Tô Quân: “…”

Câu nói kia khiến Phạm Huyên như bị giẫm trúng đuôi, cậu ta lập tức bật dậy: “Ai nói tôi không có bạn gái? Ai nói không có?”

“Tôi nói cậu không có! Đúng là một con cẩu độc thân!”

Lúc này, cánh cửa một căn phòng mở ra.

Một cô gái trẻ tuổi bước ra ngoài, tóc buộc hai bên, gương mặt đáng yêu nhưng lại mang theo vẻ lạnh lùng.

Cô ấy nhướng mày, liếc mắt nhìn Phạm Huyên đầy khinh bỉ.

Khí thế của Phạm Huyên lập tức yếu đi, mặt mày xám xịt, ậm ừ nói: “Tôi chỉ… Chỉ là chưa nỗ lực thôi.”

Cô gái đáng yêu kia không thèm để ý đến cậu ta, mỉm cười nhìn Tô Quân, ngọt ngào nói: “Chị Tô, chị đẹp quá!”

Tô Quân lập tức hiểu ra đôi chút.

Hình như giữa Phạm Huyên và cô gái này có gì đó?

Cô mỉm cười đáp: “Miệng em ngọt thật đấy, em mới là một mỹ nhân đấy nhé.”

“Chị cứ gọi em là Tiểu Đàn.”

Từ lúc Tiểu Đàn xuất hiện, Phạm Huyên liền ỉu xìu như quả bóng xì hơi, không nói một lời, chỉ lặng lẽ chơi game.